Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.
m được cơ hội thăm dò tin tức về Sơ Vân, anh muốn biết cuộc sống của cô ở đây như thế nào. Thậm chí nếu có cơ hội, anh muốn mang cô ra khỏi cái thế giới vốn không phải một cô gái như cô nên sống này.
***
Phía sau núi, đến tối Sơ Vân mới được mấy cảnh vệ đưa tới một quân doanh.
Đường đi xóc nảy khiến Hạo Hạo vô cùng mệt mỏi, tựa vào lòng Sơ Vân không ngừng lim dim mắt, biết được đây là căn phòng gần đây Lục Tiến thường ở, Sơ Vân cẩn thận đặt con trai lên một chiếc giường đơn sơ.
Cậu bé nhanh chóng ngủ thật say. Tiểu Huyên cũng cực kì mệt nhọc nên đã tới căn phòng kế bên nghỉ ngơi, Sơ Vân cũng đã rất mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt nằm cuộn mình trên chiếc ghế salon duy nhất trong phòng muốn chờ Lục Tiến về.
Cô mệt chết đi được, rất buồn ngủ, toàn thân đều không còn sức sống. Nhưng đã rất lâu rồi cô không được nhìn thấy hắn, có muộn hơn nữa cô cũng muốn chờ hắn về.
Không lâu sau, Lục Tiến phong trần như gió lốc bước vào.
“Sơ Vân” hắn quỳ một chân bên cạnh chiếc ghế salon đã cũ, khẽ gọi Sơ Vân đang tựa đầu vào tay ghế. Nhưng sau khi nghe thấy giọng hắn, Sơ Vân lại buông lỏng hàng chân mày đang nhíu chặt, ngủ thật say.
Lục Tiến vươn tay vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt không còn chút máu của cô, đôi mắt sâu không đáy hiện lên vẻ đau lòng mãnh liệt.
Một lúc sau, hắn thu tay về, cẩn thận bế cô lên chiếc giường con trai đang ngủ, sau đó kéo tấm chăn mỏng đắp lên cho hai người.
Lục Tiến đầy mùi máu tanh chậm rãi đứng lên, cứ đứng bên giường rủ mắt xuống ngắm nhìn một lớn một nhỏ trên giường như vậy. Đây là hai người quan trọng nhất trong sinh mạng hắn, nhưng hắn lại không thể bảo vệ tốt cho họ, khiến cho họ phải nhận lấy sự kinh hãi này.
“Xin lỗi, đã dọa đến hai người rồi.”
Sau khi Sơ Vân tỉnh lại từ giấc ngủ say thì câu đầu tiên nghe thấy chính là lời nỉ non xin lỗi của Lục Tiến. Cô nháy mắt vài cái, tầm mắt mơ hồ rốt cuộc cũng trở nên rõ ràng. Đối diện với tầm mắt là vài lỗ nhỏ trên nóc căn phòng đơn sơ, ánh nắng sớm xuyên qua từng lỗ nhỏ rọi vào. Bên cạnh cô, thân thể nhỏ bé của Hạo Hạo đang ngoan ngoãn rúc vào chăn, đang ngủ rất say.
Lục Tiến cả đêm chỉ nằm trên salon nghỉ ngơi một lúc thấy cô tỉnh ngủ nên đứng dậy đi về phía trước, quỳ một chân nên cạnh giường nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, khẽ nói lời xin lỗi. Tối qua khi trở về, khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của cô khiến cho trái tim từ trước đến giờ vẫn cứng rắn của hắn bỗng co rút lại.
Lần này doanh trại bị tập kích đột ngột, tuy quân địch chỉ xông vào lưng chừng núi đã bị tiêu diệt toàn bộ nhưng chuyến đi khá khó nhọc này đã khiến cho cô và con trai chịu khổ không ít.
Sơ Vân quay đầu lại nhìn Lục Tiến. Hắn đã rửa mặt, mặc dù trên người vẫn còn mùi khói súng nhàn nhạt nhưng đã không còn múi máu tươi nữa. Thật là tốt, toàn thân hắn đều lành lặn, không có một chút thương tích nào cả.
“Lục Tiến” cô khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, muốn mở miệng nói cho hắn biết tin tức vẫn chưa phải rất chắc chắn kia nhưng cũng có khả năng rất cao.
“Cốc cốc…” đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, cắt ngang lời cô muốn nói.
Lục Tiến dùng mu bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gượng mặt cô như đang trấn an cô có gì muốn nói thì lát nữa hãy nói tiếp, sau đó đứng dậy đi về phía cửa ra vào, mở cửa ra nghe binh lính ngoài cửa báo cáo khẩn cấp.
Báo cáo của binh lính khiến cho hàng chân mày của hắn nhíu lại, “Ngừng chiến? Hòa đàm?” Hắn nheo mắt xác nhận tin tức, sau đó nghiền ngẫm một lúc rồi nhếch khóe miệng lên.
Binh lính nhanh chóng rời đi, Lục Tiến trở về giường, hai tay chống lên vai Sơ Vân đã đứng dậy ngồi bên mép giường, khẽ nói, “Bây giờ anh phải ra tiền tuyến, lát nữa anh sẽ cho người đưa hai mẹ con về khách sạn.”
Sơ Vân không dám quấy rầy việc của hắn, chỉ có thể khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, ngoan ngoãn gật đầu.
Hay là tạm thời đừng nói cho anh ấy biết nhỉ? Tránh cho anh ấy làm việc mà không yên lòng.
Lục Tiến nhanh chóng sắp xếp người đưa mấy người Sơ Vân tới một ngôi biệt thự nhỏ gần khách sạn, còn mình thì ra chiến trường thương lượng với Euler về mệnh lệnh của cấp trên.
Mấy lần hoà đàm đều không có thành công, không ai biết lần này có phải là chiêu trò gì của đối phương nữa hay không. Vì để phòng ngừa trường hợp bất ngờ, vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào thì hơn.
***
Tổ đàm phán của trung quốc bí mật gặp gỡ đã khiến cho quân chính phủ ngừng một bước tấn công quân độc lập.
Trên thực tế, tuy quyết tâm hợp nhất quân độc lập của chính phủ rất lớn, không ngừng điều binh khiển tướng khắp nơi thậm chí còn vận dụng cả lực lượng hải quân và lục quân nhưng cuộc chiến vẫn không có tiến triển.
Quân độc lập có năng lực tác chiến mạnh mẽ, quen thuộc địa hình vùng núi nên vẫn giữ vững được các khu vực trọng yếu, chỉ có một ít trận địa mấu chốt bị tranh đoạt nhiều lần mới đoạt được.
Số binh lính thương vong không ngừng tăng lên, cộng với việc vài tên quan trong phái chủ chiến bị giết, tiếng hô hào của phái chủ chiến