Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.

hông ít, bây giờ bên ấy yêu cầu bắt giữ tên tội phạm chính trị Lục Tiến đến Yangon, một là có thể ngăn cản thế quân của quân độc lập, hai là lấy lại công bằng cho mấy quan viên trong phái chủ chiến, cá nhân chú nhận thấy điều kiện này cũng không có gì quá đáng.” Công chức họ Trần nhìn Chu Cảnh Diệu cười, cường điệu thêm:
“Chỉ là bắt giữ, cũng không phải muốn lấy mạng hắn ta, mà nhiệm vụ lần này của chúng ta là làm cho cuộc hòa đàm thành công.”
Nghe vậy, Chu Cảnh Diệu im lặng không nói gì.
Nhiều năm qua, rất nhiều quan viên cấp cao trong quân chính phủ đã bị ám sát, bất kể có phải người đàn ông kia ra tay không thì cũng đều bị tính lên đầu của hắn. Mà trong quân đội hắn lại vô số lần đánh tan quân chính phủ, thậm chí trên chiến trường quân đội chính phủ vừa nghe thấy tên của hắn đã muốn đào binh!
Lục Tiến đã sớm trở thành cái đinh trong mắt lãnh đạo cấp cao của quân chính phủ, nói là tống giam nhưng chỉ sợ bắt giữ không lâu sẽ chết bất đắc kì tử.
“Cảnh Diệu, cháu cho rằng bên kia sẽ có thái độ gì?” Công chức họ Trần thấy Chu Cảnh Diệu không nói gì, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Chu Cảnh Diệu kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn người cấp dưới trực tiếp của ba anh mà anh vẫn luôn gọi là chú.
“Nếu như bên ấy lên tiếng, nói không chừng có thể làm dịu lại, cháu có cho là thế không?” Công chức họ Trần mang vẻ mặt khó lường, nhìn Chu Cảnh Diệu chậm rãi lên tiếng.
“Chú Trần, cháu…” Chu Cảnh Diệu há to miệng nhưng lại không nói được lời nào.
“Cảnh Diệu, mục đích chuyến đi này của cháu chú Trần hiểu rất rõ, bây giờ cũng vậy.” Công chức họ Trần nở nụ cười, lấy ra một tấm hình từ trong túi áo của mình sau đó chậm rãi đặt tấm ảnh trước mặt Chu Cảnh Diệu.
“Chú Trần đã giúp cháu tìm được người rồi, bắt giữ Lục Tiến đến Yangon cháu không cần nhúng tay vào, nhưng cháu có thể mang người mà cháu muốn đi.” Ông ta cười tủm tỉm nhìn Chu Cảnh Diệu, ghé sát vào tai anh khẽ nhắc nhở, “Thật ra thì không nhất định tổng tư lệnh Lâm sẽ đồng ý điều kiện này, quyền uy của Lục Tiến trong quân đội rất cao, nhận lời tùy tiện có thể khiến cho binh biến, ra tay có lợi hay có hại cũng khiến ông ta rất đau đầu.”
“Chú đoán ông ta sẽ nhân cơ hội này mà ra tay, tổng tư lệnh Lâm chính là một con cáo già.” Công chức họ Trần nheo mắt lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Chu Cảnh Diệu cũng không nghe thấy câu nói tiếp theo của ông ấy nữa, chỉ vươn tay cầm tấm ảnh trên mặt bàn lên. Tấm ảnh rất mờ, nhìn là biết được chụp trộm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bong dáng xinh đẹp hoàn hảo của cô gái trong ảnh. Ảnh chụp của Sơ Vân, chỗ trống bên cạnh ảnh chụp viết địa chỉ căn biệt thự hiện giờ Sơ Vân đang ở.
Mắt Chu Cảnh Diệu tối lại, cẩn thận nhìn không sót điểm nào người con gái càng thêm xinh đẹp hơn so với trước kia.
Công chức họ Trần dặn dò Chu Cảnh Diệu trước khi không có kết quả thì đừng để lộ tin tức sau đó vỗ vai anh nhắc nhở anh sau khi về nước thì nhớ cất nhắc mình vài câu trước mặt ba anh rồi mang theo vẻ mặt sung sướng rời khỏi phòng.
Từ đầu đến cuối, Chu Cảnh Diệu chỉ yên lặng nhìn tấm ảnh trong tay. Bên các nước trung lập có tỏ thái độ gì về chuyện này không cho đến khi người kia đi khỏi, cánh cửa đóng lại anh cũng không mở miệng hỏi một chữ.
***
“Tôi muốn gặp Lục Tiến!”
Bên ngoài biệt thự, Lâm Bội Bội dùng sức đập vào cánh cửa sắt, hai gã cảnh vệ trong biệt thự cười làm lành không ngừng giải thích với tiểu thư Lâm đoàn trưởng không có ở đây nhưng cho dù cô nàng có nổi bão thế nào cũng không mở cửa.
Nói giỡn à, ai cũng biết cô tiểu thư Lâm này vì Lục Tiến cái gì mà không làm được, bây giờ mang theo dáng vẻ khóc la om sòm đến đòi xông vào, ai mà dám để cho cô nàng vào?
Lâm Bội Bội đứng ngoài cửa sắt gấp gáp đến nỗi giậm chân, ngay cả khăn trùm đầu lệch ra để lộ da đầu cũng không chú ý đến.
Cô nàng chạy cả con đường mới bắt được xe, xe dừng lại bên ngoài khu vực này cô lại tiếp tục chạy đến đây, cô không hề biết cơn mưa đã xối lên khiến mặt cô trắng nhợt, lớp trang điểm màu khói cũng biến thành gấu mèo. Nhưng cho dù biết thì cô cũng chẳng quan tâm đến chuyện này nữa.
“Lục Tiến! Lục Tiến!!!!” Cô không để ý đến lời giải thích của cảnh vệ, chỉ dùng sức đánh vào cánh cửa sắt kêu thật to.
“Làm sao thế?” Đột nhiên từ xa truyền đến tiếng hỏi uyển chuyển.
Trong phút chốc Lâm Bội Bội dừng tay lại, ngơ ngác nhìn về phía cô gái có thể miễn cưỡng gọi là thướt tha đang đi về phía cửa ra vào. Giọng nói ngọt ngào, chiếc ô màu xanh, làn váy trắng. Cô không nhìn thấy khuôn mặt dưới chiếc ô nhưng đôi tay bạch ngọc đang cầu chiếc ô đã khiến cô nhận ra đó là ai.
Lâm Bội Bội từ từ thu cánh tay trên cửa sắt lại, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái đang đến bên cạnh cửa. Cô vô cùng chán ghét cô gái này, cô ấy khiến cô cảm thấy mình trở nên thô kệch.
“Tôi, tôi muốn gặp Lục Tiến, tôi có chuyện quan trọng muốn gặp anh ấy.” Nửa ngày sau cô mới cắn môi mở miệng nói, giọng nói vốn đang rất lớn không biết vì sao lại nhỏ đi.
“Lục Tiến thật sự không có ở nhà, cô có thể đợi vài ngày nữa anh ấy về rồi hãy đến tìm anh ấy.” Sơ