XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

đã yếu dần, nội bộ quân chính phủ bắt đầu phân chia rõ rệt.
Cuộc chiến giằng co ngoài tiền tuyến dưới áp lực của phía trung gian đã tạm thời đình chỉ, bộ đội hai bên đều tự nâng cao phòng thủ ngay giới tuyến trận địa nhưng đã không còn nổ súng bắn nhau nữa.
Điều này khiến cho các quốc gia xung quanh đều thở phào một hơi.
Tuy trận chiến này chỉ là cuộc nội chiến của Myanmar nhưng nếu cứ đánh tiếp thì sẽ khiến cả Đông Nam Á trở nên bất ổn, kể cả các nước láng giềng như trung quốc và Ấn Độ hay đại đa số các quốc gia đều không muốn chứng kiến. Vì vậy, hai ngày sau khi ngừng chiến, dưới sự can thiệp của các thế lực bên ngoài, hai bên giao chiến đã bỏ vũ khí xuống, ngồi trở vào bàn đàm phán hữu hảo, bắt đầu một cuộc đàm phán ngừng chiến mới.
Các nước trung lập đang âm thầm thúc đẩy lần hòa đàm này, cuộc đàm phán về ranh giới của hai bên được tiến hành tại một khách sạn lớn, bộ ngoại giao các nước trung lập cùng quan viên trong bộ quốc phòng chứng kiến đại biểu hai bên đàm phán chứ cũng không can dự vào.
Trong cuộc đàm phán vừa dài vừa buồn chán, Chu Cảnh Diệu đã bí mật nghe ngóng tin tức mà anh gấp gáp muốn biết. Nhưng ngoài dự liệu của anh, những quan viên cao cấp trong quân độc lập mà anh có thể tiếp cận được đều không biết về tình hình của Sơ Vân.
Anh chỉ biết người đàn ông tên Lục Tiến kia có quyền lực cực kì cao trong quân đội, nhưng mấy năm nay hắn chỉ trường kì ở trên núi lớn huấn luyện quân lính hoặc tham gia chiến tranh, trực tiếp báo cáo với lãnh đạo tối cao nhất việc quân tình sự vụ, quan viên bình thường một năm cũng khó mà thấy mặt hắn được một lần. Đương nhiên, đối với con người mang danh sát thần kia, không phải ai cũng có thể đảm đương việc liên hệ với hắn.
Chỉ có một lần, sau khi xuống bàn đàm phán, một quan chức cao cấp nào đó khi trao đổi điều kiện đàm phán với Chu Cảnh Diệu trong lúc vô tình có để lộ ra một manh mối. Theo như lời hắn ta nói, một thời gian trước, khách sạn đứng tên Lục Tiến đã tiếp đón một người phụ nữa cùng một đứa trẻ.
“Nghe nói rất xinh đẹp, nhưng không ai dám nghe ngóng cả.” Tên quan viên kia cười khổ nói với Chu Cảnh Diệu.
“Ai mà dám đi nghe ngóng chứ? Được bảo vệ y như răng trong miệng hổ vậy, nghe nói…” tên quan kia nhìn anh, ghé sát vào tai Chu Cảnh Diệu nói nhỏ.
“Nghe nói cô con gái cưng của tổng tư lệnh Lâm đắc tội với người phụ nữ kia, thiếu chút nữa đã bị….” hắn ta duỗi hai ngón tay đặt trên thái dương của mình, làm động tác bắn súng.
Nghe vậy, khóe mắt Chu Cảnh Diệu run lên, trái tim cũng trở nên nặng nề.
Sau đó tên quan kia cười tủm tỉm ân cần hỏi thăm Chu Cảnh Diệu vài câu rồi bỏ đi, Chu Cảnh Diệu lại như không còn sưc ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa rộng lớn.
Người kia bảo bọc Sơ Vân rất kĩ càng, hẳn là cũng có yêu thích cô một chút nhỉ?
Cũng đúng thôi, một cô gái tốt đẹp như vậy, ai là đàn ông cũng sẽ muốn chiếm lấy, tất nhiên cũng sẽ giấu đi thật kĩ không để cho kẻ nào ngấp nghé.
Chu Cảnh Diệu thở dài một hơi, vươn tay dùng sức vuốt mặt mình. Khuôn mặt từ trước đến giờ vẫn luôn điển trai của anh hiện lên một vẻ tăm tối khó hiểu. Lần đầu tiên trong đời, anh nếm phải cảm giác chua xót đố kỵ, dường như khiến anh không thể thở nổi.
Anh nhớ tới hình ảnh mấy năm trước lần đầu tiên nhìn thấy Sơ Vân, nhớ tới cô gái nhỏ xinh xắn gầy yếu sau khi biết anh là cảnh sát đã rơi nước mắt, ánh mắt lãnh đạm cô gái nhìn anh lúc chiếc xe rời khỏi biệt thự, nụ cười dịu dàng của cô sau mấy năm gặp lại, còn có mái tóc dài bay trong gió vào cái đêm mà cô bị mang đi.
Cô chính là cô gái mà lần đầu tiên anh hao hết tâm tư để chiếm lấy, hương vị ngọt ngào của cô lần đầu gặp gỡ qua nhiều năm như vậy vẫn quanh quẩn bên chóp mũi anh, tấm hình của cô cũng được anh trân trọng giấu trong phòng ngủ.
Nhưng mà bây giờ, cô gái anh yêu mến lại đang bị giam cầm trong tay người đàn ông khác. Mà người đàn ông kia đã từng khiến cho anh nếm thử mùi vị thất bại lần đầu tiên trong đời.
Thật sự là, không cam lòng mà!
***
Vì các nước âm thầm gây áp lực, quân chính phủ không nhắc lại điều kiện yêu cầu đối phương buông vũ khí nữa, quân chính phủ muốn kí vào hiệp nghị ngừng bắn trước, còn quân độc lập lại muốn có được lời hứa hẹn trước rồi mới kí vào hiệp nghị ngừng bắn.
Sau mấy ngày tranh cãi đàm phán, hai bên tôi tiến anh lùi xác nhận biên giới, cuộc hòa đàm bắt đầu bước vào phương hướng kinh tế chính trị trong tương lai, sau khi tin tức được truyền đi, dường như bốn phương đều vui mừng, rất nhiều dân chạy nạn bắt đầu trở về nhà, chờ mong một ngày hòa bình chính thức lập lại.
Sau khi vào ở trong biệt thự nhỏ, Sơ Vân xác nhận mình đã mang thai, nhưng Lục Tiến lại bận rộn nhiều ngày liền nên không hề quay về biệt thự.
Khi cuộc hòa đàm đã có tiến triển rõ rệt, quân đội hai bên bắt đầu tự động rút lui, nhưng trận chiến này đã khiến quá nhiều chiến sĩ thương vong, nên lo toang việc an táng, tiền đền bù tổn thất cho chiến sĩ tàn tật và tất cả những việc lớn nhỏ trong quân đội đều rất bận rộn, Lục Tiến chỉ có thể bớt thời gian gọi vài cuộc điệ