Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ranh có lẽ còn được chứ đùa với chính trị thì vĩnh viễn không phải là đối thủ của kẻ khác.
“Tôi già rồi, lần này cuộc hòa đàm mà thành công thì tôi sẽ rút khỏi hai quân, sau này đặc khu sẽ do ông lãnh đạo.” tổng tư lệnh Dương nói ra lời nói như đá phá trời của mình.
Gò má Lâm Chí Hiền run run, có vẻ không thể tin được nhìn ông già đứng trước cửa sổ!
Hai quân liên kết, trong tương lai ai là người lãnh đạo chân chính của đặc khu vẫn chưa xác định trước, chủ đề mẫn cảm này không ai dám nhắc tới nhưng không có nghĩa là từ đáy lòng không nghĩ đến! Luận về tuổi tác, luận về lí lịch, luận về kinh nghiệm cũng không tới lượt ông ta, nhưng hôm nay lão Dương lại mở miệng trước!
Trước cửa sổ, ông già tuổi tác đã cao nhưng thân hình vẫn cao ngất chắp tay đứng yên lặng, không nói thêm nữa. Trên đỉnh đầu ông ta, gió nhẹ nhàng thổi bay mái tóc xám trắng của ông ta.
“Lục Tiến sẽ không buông tay chịu trói, một khi cậu ta phản kích chỉ sợ quân độc lập sẽ có một trận binh biến.” Có được lời nói của ông ta, Lâm Chí Hiền không hề vòng vo nữa, nói thẳng vào trọng điểm.
“Quân chính phủ chỉ cần lấy lại công bằng, mà cái gọi là lấy lại công bằng này có thể là một Lục Tiến sống, cũng có thể là thi thể của cậu ta.” Tổng tư lệnh Dương lắc đầu với ông ta, đáy mắt hiện lên một vẻ thương xót.
“Ý ông nói là…” Ánh mắt Lâm Chí Hiền léo sáng, có vẻ không chắc chắn nhìn về phía ông ta.
Tổng tư lệnh Dương nheo mắt nhìn về góc tối trong phòng. Một dáng người đàn ông tráng kiện từ lúc bắt đầu đã như một linh hồn ẩn đằng kia.
“Euler, nhiệm vụ này chỉ có cậu ra tay tôi mới yên tâm.” Tổng tư lệnh Dương hạ thấp giọng ra lệnh, “Trong vòng 3 ngày hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy đổ hết lên người liên minh Ke-Bang.”
Nghe vậy đáy mắt Lâm Chí Hiền hiện lên một tia sáng!
Liên minh Ke-Bang, một chính quyền vũ trang ở Myanmar được các nước phương tây ủng hộ, vì không muốn quân độc lập hòa đàm thành công nên đã từng ám sát quan viên của quân chính phủ gây nên chiến tranh, lúc này tổng tư lệnh Dương đổ chuyện của Lục Tiến lên đầu bọn họ là có thể đưa ra câu trả lời cho quân chính phủ, cũng có thể khiến cho cấp dưới của Lục Tiến có một mục tiêu để trả thù. Sau này nếu như bức màn bị vén ra thì cũng là do tổng tư lệnh Dương ra lệnh, do người của ông ta ra tay!
Chỉ là…
“Euler, nghe nói quan hệ cá nhân của cậu và Lục Tiến rất tốt…” Lâm Chí Hiền thấy tâm trạng không còn nặng nề dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, ôn hòa cười hỏi.
Euler ẩn trong góc tối bước lên vài bước, đi vào phạm vi có ánh sáng đèn, hành lễ với hai người.
“Hợp tác điều quân, tất nhiên sẽ có tiếp xúc.” Thả tay xuống, Euler nhàn nhạt trả lời, dưới vầng sáng, khuôn mặt của anh ta càng thêm tà mị.
“Vậy nhiệm vụ này?” Mắt Lâm Chí Hiền sáng như ưng, nhìn chằm chằm vào mặt Euler.
“Ba ngày” Euler mang vẻ mặt thâm trầm, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn.
“Khi nhiệm vụ thành công, sau này quân quyền của Lục Tiến sẽ do cậu tiếp nhận!” Tổng tư lệnh Dương đứng bên cửa sổ nhàn nhạt nói với Euler.
Nghe vậy, khóe mắt tà khí của Euler đứng dưới ánh sáng đèn đột nhiên lóe sáng! Nhưng rất nhanh, anh ta đã thu hồi lại vẻ vui mừng, không nói một lời đưa tay chào hai người.
Trước bàn dài, Lâm Chí Hiền nở nụ cười, phía trước cửa sổ, đáy mắt tổng tư lệnh Dương hiện lên vẻ hài lòng.
Quả nhiên, chỉ cần là đàn ông sẽ phải chịu hấp dẫn.
Quyền lực, thứ này ai mà không thích chứ?
Có được lời khẳng định của Euler, cả người Lâm Chí Hiền cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Sau khi thảo luận cách xử lý những việc tiếp theo xong, ông ta và tư lệnh Dương đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Euler vẫn ẩn trong góc tối thấy hai người rời đi mới chậm rãi bước ra phía vách tường, với tay tắt đèn đi. Căn phòng thoáng chốc đã tối sầm xuống. Trong bóng tối, phòng họp yên tĩnh đến đáng sợ. Một lúc sau, đèn đường ngoài cửa sổ rọi vào những tia sáng yếu ớt mới khiến cho căn phòng miễn cưỡng có một chút hình dáng. Nhưng Euler không đi ngay mà từng bước một đi trở lại căn phòng tăm tối.
“A Tiến, cậu cũng nghe thấy rồi chứ?”
Euler đứng cạnh bàn dài, ngẩng đầu lên nhìn lỗ thông gió hình vuông trên trần nhà. Trong phòng họp trống trải, lỗ thông gió tối như mực, như cái miệng của con quái vật có thể nuốt chửng người ta. Căn phòng ngập tràn không khí tĩnh mịch làm cho người ta sợ hãi, nhưng Euler đã có thể nghe thấy hơi thở không hề thu liễm của Lục Tiến.
“Nghe thấy rồi” lỗ thông gió đen ngòm chợt phát ra tiếng thở dài nhàn nhạt. Tiếng than này giống như tiếng vọng từ âm phủ, quỷ mị u ám.
Nghe vậy, Euler cũng yên lặng, Lục Tiến cũng không nói thêm gì nữa. Hai người nói qua nói lại rồi đột nhiên im lặng không nói nữa. Một lúc sau, Euler mới nhàn nhạt lên tiếng, “Đánh thêm vài năm nữa rồi lại hồi phục sau.”
Trên lỗ thông gió truyền đến tiếng xột xoạt rất nhỏ của Lục Tiến. Trước khi rời đi, Lục Tiến từ xa vứt lại một câu, “Chờ tôi thông báo.”
***
Cũng trong phòng khách rộng lớn tăm tối, Sơ Vân ôm đầu gố