Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1147 lượt.
phục này là ta ba năm trước đây liền muốn đưa cho ngươi, đáng tiếc còn chưa làm xong ngươi đã rời đi. . . . . . Ta sửa lại rất nhiều lần, cũng không biết vừa với người ngươi không."
Hắn không lên tiếng, lẳng lặng đứng trước mặt ta.
Ta giúp hắn cởi y phục dạ hành ra, lộ ra nửa thân trần, vết sẹo giăng khắp nơi, tràn ngập đau đớn hắn không nói ra miệng.
Đối với vài nam nhân mà nói, vết sẹo là huy hoàng cùng vinh hạnh đặc biệt, nhưng đối với hắn mà nói đây chính là từng cái áy náy cùng xấu hổ, đã thối rữa đến tự trách trong lòng.
Cho nên, hắn hôm nay nhất định sẽ đi!
Cởi y phục dạ hành của hắn xuống, mặc xong trường sam màu trắng, ngẩng đầu lên nhìn thấy trên lông mi cong cong của hắn treo một giọt nước mắt, hắn nhắm mắt lại, che kín đáy mắt u buồn, đồng thời giọt lệ kia chảy xuống trên mặt ta, trong suốt mà nóng rực, làm phỏng tim ta.
Trong lúc nhất thời ta giống như bị hắn đầu độc, vong tình đưa tay chạm tới vết sẹo trước ngực hắn, ngón tay theo mỗi một vết sẹo nhẹ nhàng, rõ ràng cảm nhận được nhịp tim khác thường của hắn. . . . . .
Ngón tay của ta chuyển tới trái tim hắn thì hắn đột nhiên bắt được tay của ta, một tay khác kéo eo của ta dẫn ta đến trước người hắn, môi cùng môi gần trong gang tấc, cơ hồ có thể cảm nhận được nhiệt độ hơi thở của nhau, kích tình mênh mông lan tràn trong thân thể.
Ta khẩn trương nhắm mắt lại, nhưng hắn chỉ ở trên trán ta khẽ hôn, liền buông tay ra. . . . . .
"Bùa hộ thân ngươi mang theo, bảo vệ bình an. . . . . ." Ta từ trong lòng ngực lấy ra bùa hộ thân đeo vào trước ngực hắn, sau đó cài nút áo cho hắn.
"Ăn mì xong hãy đi. . . . . . Đây là mỳ trường thọ!"
Hôm nay là sinh nhật hắn, ta vốn định cho hắn một kinh hỉ, xem nụ cười quá đỗi vui mừng của hắn, nhưng lúc này giờ phút này vui mừng gì có thể làm cho hắn cười được.
Hắn cúi đầu ăn mì không dư một miếng, liền đứng dậy ra cửa.
Sinh ly tử biệt như vậy, hắn từ đầu đến cuối không mở miệng nói một câu.
Ta đuổi kịp đỉnh núi, nhìn thấy hắn rời đi, lớn tiếng kêu: "Ca! Trở về sớm chút, ta chờ ngươi!"
Hắn dừng bước, nhưng không quay đầu lại, đứng một lát mới tiếp tục đi về phía trước.
"Ca!" Ta nâng váy chạy băng băng trên đường nhỏ, cho đến khi hao hết một chút khí lực cuối cùng, ngã nhào ở trong tuyết lạnh như băng, ta mới lớn tiếng khóc lên, khóc đến khàn cả giọng."Ca! Ngươi biết không? Không có ngươi mặt trời cũng sẽ không mọc nữa. . . . . ."
Đêm tối không trăng, lạnh khắc nghiệt, giống như cái ngày biến động thiên địa nhiều năm trước đây.
Ta nằm ở trong tuyết, mặc cho thân thể bị đông cứng, huyết dịch ngưng kết.
Không thể không biết lạnh, kết thúc như vậy cũng là một loại giải thoát đi.
Nước mắt đông lại, ý thức mơ hồ, trong đầu nụ cười của hắn vẫn rõ ràng như vậy.
Một hồi tiếng bước chân xốc xếch đã quấy rầy sự yên lặng, một đôi tay kéo ta từ trong tuyết lên.
Ánh mắt của hắn chiếu sáng đêm tối.
"Ca. . . . . ." Ta nhào tới trong ngực hắn, giống như người chết đuối vớ được phao, chết cũng sẽ không buông ra.
"Đừng khóc!"
"Không nên đi, ta cầu xin ngươi không cần đi. . . . . ."
"Ta không đi!"
Hắn cõng ta giẫm lên tuyết trắng phau phau trở lại ngôi nhà ấm áp, suốt đêm cũng ôm ta run rẩy. . . . . .
Khi đó ta không biết hắn tại sao phải buông tha cơ hội tốt như vậy, sau lại có một ngày ta thẹn thùng nằm ở dưới thân hắn, gọi tên hắn, hỏi hắn tại sao muốn trở lại, hắn nói cho ta biết: hắn sợ nếu như hắn đi, ta sẽ ở trong đống tuyết, khóc đến chết rét. . . . . .
Ta nói với hắn: ta nhất định sẽ!
Hắn cười, dùng môi lưỡi kể ra khát vọng đối với ta, hắn nói: dù có mọi loại hào khí, rốt cuộc không chống cự nổi nhu tình lượn quanh ngón tay. . . . . .
Kim phong ngọc lộ
Đông đi xuân tới, ta mỗi ngày đứng ở đỉnh núi nhìn hướng hắn rời đi, chờ hắn trở lại.
Thật ra mỗi lần hắn rời đi cũng sẽ nói cho ta biết cần mấy ngày, hơn nữa cũng sẽ trở lại đúng hẹn, nhưng ta vẫn thích mỗi ngày chờ như vậy, hy vọng hắn có thể trở lại sớm một chút, nhìn thấy hắn sớm một chút.
Cũng hi vọng hắn xa xa đã có thể nhìn thấy ta, biết ta đang đợi hắn!
Lần này hắn nói: ba ngày sẽ trở lại.
Nhìn thấy trăng rằm trên trời, ta mới nhớ tới hôm nay là 15, là ngày ca ca phát độc.
Chẳng lẽ hắn lại không dùng giải dược?
Nhớ tới bộ dạng bị độc phát của hắn lần trước, lòng ta cả kinh, vội xách theo đèn lồng tìm kiếm khắp nơi.
Cả đường núi ta đều tìm khắp rồi, cũng không nhìn thấy bóng người của hắn.
Ta đang lòng như lửa đốt thì cánh tay đột nhiên bị người bắt được, sức lực kia cơ hồ bóp vỡ xương tay của ta.
Ta vừa muốn tránh thoát, một khuôn mặt cực đẹp xông vào tầm mắt.
Trước kia vẫn cảm thấy dáng dấp ca ca không tệ, hôm nay mới phát hiện không chỉ là không tệ.
Tóc của hắn hơi có chút xốc xếch, vài sợi tóc rơi rơi vào trên mặt, tăng thêm mấy phần ý vị tao nhã.
Hai gò má trắng nõn phủ thêm một tầng đỏ hồng nhàn nhạt, thoạt nhìn không còn lạnh lùng, hơn nữa ánh mắt hắn vốn yên lặng l