Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1087 lượt.
n nữa, ta sẽ giúp các ngươi diệt trừ Dạ Kiêu."
Sắc mặt hắn hòa hoãn rất nhiều: "Ngươi sẽ giúp chúng ta thế nào?"
"Chỉ cần ngươi để cho ta gặp Mạnh Mạn, ta tự nhiên có thể giúp ngươi hỏi ra điều ngươi muốn biết."
"Chúng ta tại sao phải tin tưởng ngươi? Ngộ nhỡ ngươi muốn cứu nàng. . . . . ."
"Ngươi có thể phong bế huyệt đạo của ta lại, để cho ta không thể dùng võ công."
"Được, ta liền tin tưởng ngươi!"
Ta cho rằng Dạ Kiêu làm việc âm tàn độc ác, người của những danh môn chính phái này làm việc khẳng định bất đồng với Dạ Kiêu.
Ta cho rằng chỉ bằng thân phận của ta, bọn họ ít nhất sẽ cố kỵ địa vị của Lục gia lễ nôgj đối với ta một chút, sẽ không làm loạn.
Ta cho rằng muốn tiêu diệt Dạ Kiêu, bọn họ nhiều trợ thủ tốt hơn nhiều địch nhân.
Không nghĩ tới, Vũ Văn Sở Thiên ta làm việc ngoan độc, so với những kẻ tự xưng là danh môn chính phái nhân nghĩa đạo đức, miệng đầy đạo nghĩa giang hồ này so với ta lại uổng là quân tử!
Ta càng không nghĩ tới sau khi ta khiến Mạnh Mạn trả lời tất cả câu hỏi của bọn họ, nói cho bọn họ biết vị trí tổng đàn của Dạ Kiêu, nhân thủ phân bộ, cơ quan thiết trí, Lục Khung Y sẽ hỏi: "Tiểu Trần ở đâu?"
"Thật xin lỗi, ta chỉ đáp ứng nói cho các ngươi biết chuyện của Dạ Kiêu, những chuyện khác chẳng quan hệ tới ta." Ta lạnh lùng trả lời.
Hắn cho mọi người ra ngoài, đi vào nhà giam ẩm thấp, cầm kiếm chỉ vào Mạnh Mạn nói: "Vũ Văn Sở Thiên, ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, Tiểu Trần ở đâu?"
Ta giận dữ nói: "Lục Khung Y, ngươi đây là có ý gì?"
"Còn mấy ngày nữa ta sẽ thành thân cùng Tiểu Trần, lúc này ngươi lại giấu nàng đi, đây coi là có ý tứ gì?"
"Ta không giấu, nàng muốn gặp ngươi ta sẽ không ngăn cản, nàng không muốn gặp ngươi ta cũng sẽ không ép nàng."
"Ta không cho ngươi ép nàng. Ta chính là muốn biết nàng ở đâu! Bất kể nói thế nào nàng là vị hôn thê của ta, ta có quyền biết!"
Thấy ta không trả lời, kiếm của hắn lướt qua cổ họng Mạnh Mạn, trên bảo kiếm kim quang sáng chói chảy xuống một dòng máu tươi. Ý tứ của hắn rất rõ ràng, Mạnh Mạn sống hay chết là do một ý niệm của ta.
Ta rất hi vọng thời điểm ta do dự không quyết, Mạnh Mạn sẽ van cầu ta, cho dù là rơi một giọt nước mắt, nhưng nàng nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
Đối với một nữ nhân ngay cả sinh mạng cũng có thể vứt bỏ vì ta, ta thật sự không có biện pháp bỏ mặc!
"Ngươi đi về hướng đông ba trăm dặm có thể nhìn thấy một trấn nhỏ, trong trấn có một Long đại phu rất nổi danh. . . . . ."
Ta thấy hắn đẩy Mạnh Mạn về phía ta, vội vươn tay đi đón.
Đang ở một khắc ta đưa tay, chợt cảm thấy trên ngực một cỗ hàn khí đẩy vào, không có chân khí hộ thể tâm mạch của ta căn bản không chịu nổi một chưởng của hắn, kinh mạch toàn thân nhất thời mất đi tri giác.
Ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn hắn, hắn đã nắm tay phải của ta dùng chân khí chấn động, ngắt một cái. . . . . .
Theo một tiếng thanh thúy gãy lìa, gân cốt cánh tay một hồi xé đau, ta cắn chặt răng mới không cho mình đau kêu thành tiếng.
Không nghĩ tới kiếm pháp Lục Khung Y thường thường, phân cân thủ của Lục gia ngược lại luyện được lô hỏa thuần thanh (coi là thành công).
Chờ hắn rời đi, ta mới đau đến nắm tay ngã quỳ trên mặt đất.
Mạnh Mạn đỡ ta, hỏi ta có sao không, ta lắc đầu một cái, cắn thật chặt hàm răng.
Thật lâu, ta mới thử động động ngón tay chết lặng, đau đớn kịch liệt làm động tới kinh mạch toàn thân. . . . . .
Xem ra ta không chỉ có bị hắn đánh gãy kinh mạch, về sau cái tay này ngay cả cầm kiếm cũng không thể rồi ! ! !
"Lục Khung Y! ! ! Lục Khung Y. . . . . ."
Ta quá khinh thường hắn.
Là ai dạy hắn làm việc tuyệt đến như vậy, là ai dạy hắn đối với người thân của mình cũng lòng dạ độc ác như vậy!
********************************
Ta dàn xếp tốt cho Mạnh Mạn, cưỡi ngựa chạy về y quán lúc Lục Khung Y còn chưa tới.
Tiểu Trần thấy ta trở lại, hưng phấn ra đón, lớn tiếng nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi lại không muốn ta nữa!"
Ta ôm nàng vào lòng, chậm rãi dùng tay phải đau đến chết lặng vuốt ve tóc của nàng, kêu: "Tiểu Trần!"
Nàng cầm tay của ta, cảm giác ấm áp kia khiến cho ta quên đau đớn."Tiểu Trần. . . . . . nếu ca ca để ngươi rời khỏi y quán, đi được càng xa càng tốt, ngươi sẽ nghe lời của ta sao?"
"Dù sao về sau ta một bước cũng sẽ không rời khỏi ngươi, ngươi đi đâu ta liền theo tới đó."
"Ta chết?"
"Ta cũng chết theo ngươi!"
". . . . . ."
Ta nghĩ ta cũng đã không thể chăm sóc nàng, bởi vì một thân sát nghiệt người của một kẻ bị phế võ công sẽ có kết quả như thế nào, căn bản không cần suy nghĩ.
Ta quyết định cùng Mạnh Mạn trở về Dạ Kiêu đánh cuộc một lần, nghĩ biện pháp cùng cao thủ các đại môn phái trong ứng ngoài hợp, cùng Dạ Kiêu đồng quy vu tận.
Trước đó, ta có thể vì Tiểu Trần làm một chuyện cuối cùng, chính là không để cho đứa bé trong bụng của nàng liên lụy tới nàng!
Ta tình nguyện để Tiểu Trần sau khi hiểu rõ chân tướng hận ta cả đời, cũng không thể khiến thân thể nhu nhược của nàng vì hài tử mà hao hết tâm lực!
Ta càng không thể để cho hài t