Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
nghiến lợi dùng sức đấm mạnh vào ngực anh ta, nũng nịu cười nói: “Thấy ghét! Chúng ta cùng về đi.” Lời này thật khiến người ta suy nghĩ sâu xa.
Anh ôm vai tôi, ngẩng đầu chào mọi người: “Chúng tôi đi trước.”
Trình Thần vẫn giữ nguyên dáng vẻ bị chấn kinh, choáng váng chưa hoàn hồn thì làm sao còn có thể quan tâm chuyện gì. An tiểu thư vẫn khóc thật thương tâm. Dương Tử nhìn tôi với ánh mắt đen tối không rõ, nụ cười treo trên miệng đã không còn độ ấm. Chỉ còn Thẩm Hi Nhiên xử sự còn bình thường, khách khí nói tạm biệt với Tần Mạch, sau đó liền cho chúng tôi rời đi.
Lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, di động lại đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy thì ra là điện thoại Trần Thượng Ngôn gọi tới! Đừng nói anh ta sắp đến đây nha! Tôi bị ý nghĩ này hù một thân đổ mồ hôi lạnh, nếu thật sự anh ta vào đây thì tôi phải giải thích cái gì?
Tôi vội vàng tiếp điện thoại, quả nhiên anh ta đã đến cửa khách sạn rồi.
“Không được vào đây!” Tôi thốt ra, nhưng nói xong tôi mới phát hiện giọng điệu của mình quá mức nghiêm khắc liền dịu giọng: “Em nói, em sắp về rồi, anh đừng vào làm gì.”
Trần Thượng Ngôn bên kia tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không nói thêm liền ngoan ngoãn đứng ngoài đợi.
Tần Mạch thản nhiên liếc tôi một cái. Trình Thần phía sau mới hồi tỉnh bất chợt hỏi: “Ai vậy?”
Tôi đảo mắt:: “Ba… em.”
Dương Tử lạnh lùng cười: “Tịch Tịch, ba em là người thành phố C, đi xa như vậy đến thành phố A sao?”
Tôi quay đầu, ngẩng lên nhìn Tần Mạch, tiếp tục cười ha ha: “A Mạch, anh đóa thử xem ba em đến đây làm gì?” Đối với việc tôi quăng cục lửa phỏng tay này cho anh ta, Tần Mạch tỏ vẻ bất mãn lạnh lùng nhìn tôi ba giây, mày là da mặt tôi đủ dày nên cũng coi như chịu được ánh mắt sắc bén như gió lạnh của anh ta quét qua quét lại.
Sau một lúc lâu, anh nói: “Dĩ nhiên là đến đón em về ăn Tết rồi.’
Tôi mừng rỡ, ôm lấy cánh tay anh ta cọ cọ: “Anh thông minh quá!” Có lẽ đây là câu nói thật duy nhất của tôi trong suốt đêm nay.
Cuối cùng chúng tôi bình yên vô sự bước ra khỏi đại sảnh vũ hội. Lúc đi vào thang máy, tôi lập tức buông tay Tần Mạch ra.
Trong không gian kín mít chỉ có hai người chúng tôi này làm tôi hơi mất tự nhiên. Khuôn mặt lạnh lùng của anh phản chiếu trên mặt vách bóng loáng bằng thép của thang máy làm tôi kiềm lòng không được, lặng lẽ nhìn lén vài lần.
Sau khi cẩn thận suy nghĩ, hình như từ trước đến giờ cứ một lần gặp mặt Tần Mạch là một lần đấu trí so dũng khí, mỗi lần gặp nhau đều gây ra tiếng động rầm rĩ hoặc tranh cãi ồn ào, nên việc im lặng đứng cùng nhau như thế này…ngược lại làm tôi không quen lắm.
“Khụ ân, cái kia, căn hộ của anh chắc qua tết mới dọn vào được.” Tôi tìm chuyện nói nhằm giảm bớt không khí xấu hổ này.
Anh ta không chút để ý, chỉ “Ân” một tiếng.
“Hôm nay…” nói được mở đầu nhưng lại không biết nói gì tiếp theo. “Xin lỗi anh?” “Càm ơn anh?” Hay là ‘Tất cả đều tại anh”, mỗi câu này nói đúng thì không đúng mà nói sai thì cũng không tìm được cái gì sai. Tôi chỉ thở dài một tiếng, “Quên đi.”
Anh thản nhiên tà tà nhìn tôi, không nói lời nào đi thẳng ra cửa khách sạn. Gió lạnh thổi qua làm cả người tôi run rẩy, mũi hơi ngứa tiện thể khuyến mãi thêm vài cái nhảy mũi.
“Tịch Tịch!” Chợt có người dưới cầu thang kêu tên mình, không phải Trần Thượng Ngôn thì là ai, tôi vẫy tay, lúc quay đầu định chào tạm biệt với Tần Mạch thì lại thấy anh ta dường như muốn cởi áo khoác. Tôi sợ đến nỗi nhảy về sau hai bước. Dĩ nhiên anh cũng nghe tiếng gọi của Trần Thượng Ngôn nên ho khan một tiếng rồi chăm chú nhìn vào áo khoác của mình như che dấu sự xấu hổ.
Lúc này trong đầu tôi là một mảnh hỗn loạn, chỉ biết ngây ngốc nhìn anh ta, mộ thoáng thất ý hiện lên mặt anh nhưng rất nhanh đã bị vẻ lãnh đạm thường ngày thay thế, anh nhìn chằm chằm tôi nói: “Hà tiểu thư quả nhiên là người chung tình, vẫn nhớ mãi không quên được người yêu cũ.”
Tôi chớp mắt, nhìn anh ta, tình cũ? Trần Thượng Ngôn? Hình như anh ta xem Dương Tử và Trần Thượng Ngôn là một người, tôi suy nghĩ một chút, cũng đúng thôi, hôm say rượu tôi nói những lời mất mặt kia xong liền gọi điện cho Trần Thượng Ngôn mà hiện giờ cũng là Trần Thượng Ngôn đến đón tôi. Anh ta hiểu lầm cũng phải.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn giải thích gì, chỉ biêt bỏ qua sự mỉa mai trong giọng nói của anh mà bất đắc dĩ cười: “Tần tiên sinh quá khen. Tôi đi trước. Hẹn gặp lại.”
Tôi xoay người bước xuống cầu thang, Trần Thượng Ngôn đã đứng đón sẵn, cởi áo ngoài khoác lên vai tôi. Tôi hơi sửng sốt, giật mình mơ hồ nhận ra một chuyện chẳng lẽ, vừa rồi Tần Mạch muốn khoác áo thêm cho tôi?
Tôi quay đầu nhìn lại, cầu thang hun hút kia nào còn thấy bóng ai.
Rõ ràng là phong thái quý ông…
Thật sự là đồ kiêu ngạo, mất tự nhiên….
Hôm sau, tôi vẫn cực khổ miệt mài làm việc, công việc vẫn bận rộn như hàng ngày nhưng chỉ một cú điện thoại của Tạ Bất Đình thì mớ công việc của tôi trở thành cái núi đè sập xuống.
Ông ta nói: “Tịch Tịch a, khách hàng muốn căn hộ hoàn thành trước tết. Anh ta yêu cầu đẩy nhanh tiến độ thi công. Dựa vào