Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
năng lực của cô chắc chắn sẽ làm được.”
Tôi nắm chặt di động hận không thể ném nó vào tường. Trước tết? Anh nghĩ thời gian của tôi và anh dư dả lắm sao?
Tần Mạch ơi Tần Mạch, không biết tôi đắc tội gì với anh mà anh lại chỉnh tôi te tua như vậy!
Đồ cà chớn, đồ độc ác, đồ kiêu căng chết bầm!
Gấp ba tiền thưởng, chỉ đi ăn cơm thôi.
Chỉ một câu của Tần Mạch khiến tôi phải tính toán lại toàn bộ bản dự kiến tiến độ thi công, càng nghĩ càng hận anh ta đến trào máu.
Nhưng tôi không ngờ nhóm thợ lại rất vui khi đẩy nhanh tiến độ, hoàn thành sớm họ có thể yên tâm về quê ăn tết với gia đình. Tôi cũng nghĩ thôi thì công việc còn tồn đọng để sang năm cũng không hên, cứ hoàn thành trước tết, cầm một cục tiền lương và thưởng, mua sắm ít quà đắt tiền hiếu kính cha mẹ để ông bà trước mặt họ hàng có thể ngẩng đầu, khoe thành quả của con gái cũng tốt. Nghĩ thoáng như vậy nên tôi thấy yêu cầu của Tần Mạch cũng không còn quá đáng. Mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, tốc độ thi công còn nhanh hơn so với lúc trước.
Việc trang trí đã đi vào giai đoạn hoàn chỉnh, việc cần tôi làm ngày càng ít, có khi không có việc gì làm tôi còn có thể quay về công ty dự vài cuộc họp cuối năm. Tạ Bất Đình khen ngợi tôi không tiếc lời cũng hào phóng tăng cho tôi không ít tiền thưởng. Tôi thầm mắng: bóc lột tôi thê thảm như vậy, món tiền thưởng này chắc là muốn an ủi tôi đây mà.
Những ngày mệt mỏi đã qua, đến lúc tôi nghĩ cuộc sống của tôi đang chậm rãi bắt đầu trở lại quỹ đạo thì… lại xảy ra chuyện.
Tôi xoay người, đi thẳng đến ban công lầu hai, do không có số điện thoại của Tần Mạch tôi chỉ có cách gọi cho Lisa xin giúp đỡ, không ngờ cô ấy lại cho biết Tần Mạch đang họp, không thể nghe điện thoại lúc này được.
Tôi lấy cớ xảy ra chuyện lớn, năn nỉ cô ấy chuyển lời cho Tần Mạch, hình như bị ngữ khí của tôi dọa, rất nhanh đã có người gọi đến, tôi cũng nhận điện nhanh không kém.
“A lô ?” Giọng nói của anh rất nhỏ, lại không nghe tạp âm xung quanh.
“Tần Mạch, mẹ anh muốn gặp tôi.”
Bên kia im lặng trong chốc lát: “Hà Tịch?”
“Đúng vậy, tôi đang ở căn hộ của anh, bác Lục gì đó cũng ở đây nói mẹ anh muốn mời tôi một bữa cơm đạm bạc.”
Đợi nửa ngày cũng không thấy bên kia trả lời trả vốn gì cả, tôi nổi giận, lạnh lùng nói: “Tóm lại việc này tôi đã thông báo cho anh, cơm đạm bạc gì chứ, rõ ràng là Hồng Môn yến, tôi không ăn nổi, anh tự giải quyết đi, sau này đừng trách tôi không báo trước cho anh.”
“Xin lỗi, tôi ngừng một chút.” Dường như anh đang nói chuyện với ai, tiếp theo tôi nghe được tiếng đóng cửa “Hà Tịch.”
“Chuyện gì?”
” Tiền thưởng thêm ba phần, đi ăn cơm.”
Trong nháy mắt, tôi nghĩ mình đã nghe lầm: “Ha?”
“Cho cô thêm ba phần tiền thưởng, đi với bác Lục, ăn một bữa cơm với mẹ tôi.”
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh lần này biểu lộ ý tứ rõ ràng, rành mạch nhưng tôi thì lại càng mù mờ. Anh ta hoàn toàn mù tịt về thế giới phụ nữ sao? Đây là mẹ chồng muốn gặp nàng dâu nha, chuyện này mà cũng muốn tôi đi làm sao?
Vì thế tôi giương cờ chính nghĩa cự tuyệt anh: “Không được, việc này liên quan đến sự trong sạch của tôi, hơn nữa tôi đã có bạn trai, làm như vậy sẽ tổn thương anh ấy.”
“Phân nửa.” Bên kia nói mà không chút để ý.
Tôi thở dài: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc!”
“Một phần.”
Tôi im lặng, tiền thưởng gấp đôi, chà số tiền lớn đây “Không… Không phải vấn đề là tiền.”
“Gấp hai.”
“…” Tôi nghĩ đến những tờ Mao gia gia hồng hồng “Chỉ lần này thôi.”
Bên kia hài lòng treo điện thoại, tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ vỗ đầu mình, tiền đồ! Lẽ ra phải thừa thắng xông lên mà đòi gấp ba chứ !
Vấn đề không phải là tiền mà vấn đề là tiền không đủ nhiều a.
Tôi xuống lầu gặp bác Lục, nhìn đám thợ làm việc thật sự siêng năng tôi yên tâm đi với bác Lục.
Ngồi vào xe đã đợi sẵn, trong lòng tôi lại thắt thỏm lo âu, không biết mẹ Tần Mạch là người như thế nào, nếu lỡ tôi gặp một bà bác phi thường xảo quyệt thì với các tính không sợ trời không sợ đất của tôi có xảy ra xung đột vũ trang với bà ta không? Nếu có không biết số tiền thưởng gấp hai kia có đi tong luôn không?
Bác Lục ngồi bên cạnh dĩ nhiên cũng hiểu sự lo lắng của tôi nên an ủi:: ” Cô Hà không cần khẩn trương, phu nhân là người rất ôn hòa, thường ngày bà cũng quản chuyện yêu đương của thiếu gia nhưng tuổi thiếu gia đã lớn lại nghe nói lần này thiếu gia rất nghiêm túc nên bà mới nảy sinh ra ý nghĩ muốn gặp cô thôi. Không có gì khác đâu.”
Tôi rùng mình, “nghiêm túc”? Nếu mà anh ta “nghiêm túc” với tôi thì mới thật sự là chuyện khủng bố nhất!
So sánh Tần Mạch và mẹ anh ta, tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Dù sao trời sập thì cũng có Tần Mạch đỡ, sự việc bại lộ thì mẹ Tần Mạch có muốn đánh muốn giết ai thì cứ tìm anh ta, tôi hoàn toàn vô can.
Nhà của Tần Mạch không có phía trước thật lớn và bể bơi xa hoa như trong tưởng tượng của tôi, đó là một ngôi nhà hai tầng đơn giản, không nhìn ra một chút xa hoa.
Lái xe ngừng tr