Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
rất lớn cho tôi. May mà dì Tần ôn hòa, trong bữa ăn còn nói đùa vài câu, tôi cũng đáp lại vài câu mới làm cho bữa ăn này dễ chịu một chút.
Dĩ nhiên không nói đến vài yêu cầu hảo tâm của dì Tần…
Hai chữ “con dâu” này làm tôi đổ mồ hôi lạnh toàn thân, lập tức tôi chỉ biết cắm đầu gặm thịt, không dám nhìn Tần Mạch một lần nào nữa.
Do Tần Mạch về trễ, nên cơm nước xong cũng đã gần tám giờ tối. Đang lúc tôi đang suy nghĩ lát về tạt ngang siêu thị mua ít bánh gì cho bữa sáng mai thì dì Tần bỗng nhiên nói: “Ai da, con xem mùa đông trời tối thật nhanh, nhìn ra ngoài đã không còn thấy rõ cái gì hết.”
Tôi không yên lòng nên cũng trả lời cho xong “Dạ.” Bà tiếp theo rất nhanh: “Vậy đêm nay cháu ở lại đây đi.”
Tôi kinh hoảng hít một ngụm khí lạnh, vội từ chối: “Không nên, không nên, cháu… cháu ngày mai còn có việc. Là chuyện gấp, nếu từ đây đi chắc chắn không kịp ạ.”
“Ngày mai để A Mạch đưa cháu đi là được chứ gì.” Dì Tần bỗng nhiên buông ra tiếng thở dài, “Bà già cô độc như dì ngày nào cũng ở nhà một mình, chồng con thì suốt ngày bôn ba bên ngoài, muốn kiếm người nói vài câu cũng không có, Tịch Tịch, hôm nay cháu không ở đây chơi với dì được sao?”
Tôi đưa mắt nhìn Tần Mạch cầu cứu, dưới ánh đèn ấm áp, khuôn mặt anh trở nên ôn hòa so với bình thường rất nhiều, nếu tôi không nhìn lầm, khóe môi anh hơi cong lên.
Này… Hóa ra đang cười nhạo tôi…
Tôi giận dữ đang định vỗ bàn bỏ đi thì anh hơi mở môi, dùng khẩu hình phun ra một chữ “ba” .
Trong tích tắc tôi xấu hổ hiểu được ý của anh.
Gấp ba tiền thưởng, ở lại đây chơi với mẹ tôi.
Gấp ba tiền thưởng… Giấc mộng của tôi đã trở thành sự thật .
Chín giờ tối, tại biệt thự nhà họ Tần. Tần Mạch vào thư phòng tiếp tục làm việc, tôi với dì Tần ngồi trên sô pha xem ti vi.
Khung cảnh này cho tôi cảm giác thân thuộc như chúng tôi là người cùng nhà rất lâu rồi vậy.
Bà xem đến cảnh nào thú vị lại lôi kéo tay tôi bàn tán vui vẻ, nhưng nói tới nói lui thì đề tài của mẹ và “con dâu” lại quay về “con trai” mà thôi.
“Đứa nhỏ A Mạch này giống hệt ba nó, đâm đầu vào làm việc cứ như không muốn sống nữa, ngày thường ở chung với nó, cháu cố gắng chăm sóc nó được bao nhiêu thì chăm sóc nhé, nó còn trẻ như vậy đã bị đau bao tử, sau này…” dì Tần thở dài, “Đứa nhỏ này từ nhỏ tính tình đã không được tốt, mấy năm trước dì bị tai nạn, ba nó lại bị bệnh, chuyện công ty đều do nó gánh vác vì vậy tính tình lại càng thêm lãnh đạm.”
Tôi cười khổ, người kia không gọi là lãnh đạm, mà rõ ràng là minh chứng cho câu: chó không sủa – nhưng cắn người rất đau!
“Cháu ở chung với nó, ban đầu thì không thấy gì nhưng lâu ngày cháu sẽ hiểu, nó thương ai đều dấu ở trong lòng hết.” Tuy dì Tần không nói nhiều nhưng khiến cho cái nhìn của tôi về Tần Mạch có chút thay đổi.
Mười giờ dì Tần buồn ngủ, tôi đẩy bà về phòng xong lập tức đập cửa thư phòng ầm ầm. Tần Mạch ra mở cửa, tay vẫn đang cầm điện thoại, nói ít lời trao đổi công việc với bên kia rồi cúp máy. Tôi hỏi: “Chăn phòng khách nhà anh mỏng quá, cho tôi cái khác được không?”
Anh vừa gõ lách cách trên bàn phím vừa lơ đãng trả lời tôi: “Đêm nay cô ngủ chung với tôi.”
Tôi loạng choạng lui về sau mấy bước: “Anh định làm thiệt hả?”
Lúc này anh mới chịu ngẩng đầu nhìn tôi: “Hà tiểu thư, cô quên thân phận hôm nay của cô đến đây là gì rồi à?”
Tôi cứng họng, trong đầu lại hiện hiện lên mấy tờ Mao gia gia màu đỏ trong gió tung bay, .”Được rồi.” tôi nói tiếp, “Anh ngủ sô pha.”
“Trong phòng không có sô pha.” Anh tiếp tục gõ bàn phím.
“Vậy anh ngủ trên giường đi.”
“A.” Người kia cười lạnh một tiếng, “Hà Tịch, muốn câu dẫn tôi, cô phải dùng hết thủ đoạn mới được. Hôm nay tôi không uống rượu.”
Gân xanh trên trán tôi nổi thành từng đoàn, lửa giận bừng bừng nhưng khóe miệng vẫn mỉm cười, ngữ khí lại thêm vài phần khiêu khích: “Được, ngủ chung thì ngủ chung, tôi cũng không dở thủ đoạn gì đâu, đỡ phải làm chướng mắt Tần tiên sinh.”
Tôi sập cửa, đi thẳng vào phòng Tần Mạch, tắm rửa thơm tho, lấy áo lót của Tần Mạch làm áo ngủ, nhảy lên giường, trùm chăn định ngủ, trong bụng thầm mắng: “Để tôi xem, gái đẹp ngủ trên giường mà anh không làm được gì, đến lúc đó anh có khó chịu thì chị đây mặc kệ! Chị đây muốn ngực có ngực, muốn mông, chị không tin không làm cưng cả đêm bứt rứt không ngủ được.”
Nhưng nghĩ là một chuyện mà có thành sự thật hay không lại là chuyện khác, vì thế mới có chuyện tôi lăn lộn cả buổi trên giường mà vẫn không vào mộng được. Hình như Tần Mạch rất hiếm khi về nhà, lần đầu tiên tôi gặp anh, bộ dáng của anh có vẻ đã ở tạm trong khách sạn một khoảng thời gian dài rồi. Chăn trên giường là chăn mới nhưng không hiểu sao tôi lại ngửi ra hương thơm hơi thở của anh, rất giống cảm giác được anh ôm vào ngực.
Mặt tôi bỗng ửng hồng, tôi nhẹ nhàng cho mình một cái tát, có tiếng người mở cửa, tôi cứng người, trùm chăn giả vờ ngủ.
Sau đó tiếng nước róc rách trong nhà tắm càng làm suy nghĩ của tôi thêm hỗn loạn, tôi nghĩ đến gương mặt đẹp trai, dáng người lực lưỡng, các cơ bắp rắn chắc cùng các đường