pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

cong của thân hình trong làn nước mờ ảo, rồi mùi hương trong suốt mát lành như những hạt mưa quấn quýt trên da thịt người nọ sau khi tắm…
Xoang mũi nóng lên, tôi sờ một chút…Thôi xong, bữa tối ăn thịt bò quá nhiều rồi! tôi kích động ngồi dậy, ngửa đầu nhưng máu mũi đã không còn chịu sự khống chế của tôi nhỏ từng giọt, từng giọt đỏ tươi vào tấm trải giường, tôi hơi run rẩy, này… ngày mai tôi phải giải thích với dì Tần như thế nào đây?
Nhưng máu mũi cứ chảy ào ạt như vậy làm tôi cũng không nghĩ được nhiều nữa, tôi chật vật nắm chặt hai cánh mũi, chạy vội xuống lầu đến nhà tắm trong phòng dành cho khách để xử lý hậu quả. Tôi luống cuống tìm cách cầm máu, vất vả một hồi máu cũng ngừng chảy, đến khi tôi quay về phòng ngủ đã thấy Tần Mạch nửa nằm nửa ngồi trên giường đọc sách. Thấy tôi bước vào, anh buông quyển sách trong tay xuống, trỏ trỏ vào hai điểm máu trên nệm, hỏi tội: “Hà Tịch, cô đến kỳ sao nằm trên giường tôi mà không để ý gì hết vậy?”
“Đến kỳ cái đầu anh! Là máu mũi! máu mũi!” Tôi chửi um lên: “Ai kêu anh gắp cho tôi cục thịt bò lớn như vậy làm chi!”
Trong lúc tôi đang thở phì phì, nghỉ lấy hơi để mắng tiếp thì phát hiện ánh mắt anh dán chặt vào người tôi, nửa ngày cũng không lên tiếng, tôi hồ nghi trừng mắt nhìn theo ánh mắt của anh mới giật mình nhớ ra một chuyện: trên người tôi chỉ có duy nhất bộ đồ lót màu trắng của anh, lập tức luống cuống tay chân vừa lấy tay che thân vừa nhanh chóng nhảy vào chăn. Sau khi trùm kín cả người, tôi mới ló đầu ra trừng mắt tiếp.
Ánh mắt của anh lần nữa lại rơi vào quyển sách, thì thào tự nói: “Thật ra cô đã hạ vốn gốc rồi.”
Tôi sờ sờ cái mũi, hừ lạnh một tiếng: “Hôm nay quả thật là hạ vốn gốc .”
Anh ném sách sang một bên, tắt đèn, xốc chăn chui vào. Tôi sợ đến mức kêu hoảng: “Anh làm gì vậy? Làm gì vậy?”
“Ồn ào quá.” Giọng nói của anh đã ẩn sự tức giận. “Ngủ.”
“Anh đừng có kéo chăn của tôi! Trả đây, trả đây”
Anh nhẫn nại dường như một tiếng than nhẹ: “Chỉ có một cái chăn thôi”
Tôi mặc mặc: “Vậy anh cách ra một chút….xa thêm một chút nữa….một chút nữa”
“Được chưa?”
“… Được rồi.”
Cho đến nửa đêm, tôi vẫn tỉnh như sáo, lúc này tôi mới đau đớn nhận ra gấp ba tiền thưởng cũng không bù được số tế bào não đã chết của mình. Đáng lẽ lúc đó phải đòi ba mươi lần mới hợp lẽ!
Sáng sớm mai, tôi mơ màng tỉnh dậy, đập vào mắt đầu tiên là một đôi mi rất dày và đen, tôi dụi mắt vài cái thì mặt người đàn ông đó đã hiện ra rõ ràng trước mắt.
Trong lòng tôi rên rỉ, tôi biết mà, tôi biết đàn ông và đàn bà cùng ngủ chung thì sáng thức dậy làm gì có chuyện người nào nằm y nguyên chỗ người nấy chứ. Tôi cũng không phản ứng mạnh, chỉ khẽ đẩy cánh tay ấm áp của anh đang quấn quanh hông mình.
“Hừ…” Anh hừ nhẹ một tiếng, động tác của tôi chựng lại một chút, sao đó giương mắt nhìn anh, anh vẫn ngủ say nhưng mày vẫn cau chặt. Biểu tình của đứa nhỏ này thật buồn cười. Bỗng nhiên bàn tay anh nắm chặt eo tôi, tôi giật mình “ưm” một tiếng, âm thanh ái muội đó cứ thế tràn ra ngoài, tôi muốn che miệng cũng không kịp nữa rồi.
Đôi mày anh càng cau chặt, hô hấp rối loạn vài nhịp, tôi biết anh đã sắp tỉnh bèn nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp. Tư thế của hai người như thế này tôi cũng không biết phải giải thích như thế nào.
Không bao lâu sau, giường khẽ run, tôi biết anh đã hoàn toàn tỉnh táo nên ráng nằm chờ anh buông ra để đi rửa mặt chải đầu, không ngờ chẳng những anh không buông tay mà bàn tay ấm áp kia còn nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi, hơi thở ẩm nóng của anh phả trên mặt tôi, cả hai thân mình càng nhích sát vào nhau hơn, bỗng nhiên có cái gì đó đang chậm rãi dựng đứng lên chọc vào ngay thắt lưng tôi….
Tôi sâu sắc nhận ra rằng nếu lúc này còn không “tỉnh” thì sẽ không kịp. Tôi mở mắt ra, bình thản nhìn vào đôi mắt đen như hắc diệu thạch của anh, nói rành rọt: “Tần tiên sinh, anh định làm tới luôn sao?”
Đối mặt với sự bình tĩnh của tôi dường như anh có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại sự bình thản: “Đàn ông mà sáng mở mắt ra thấy phụ nữ trên giường thì cô nghĩ sao?” “
“Anh không uống rượu.”
Anh mặc mặc, nhưng trong thanh âm lại mơ hồ nén cười: “Nhưng cô đã hạ vốn gốc rồi .”
Ánh mắt anh lấp lánh, lấy tay chạm vào khuôn mặt tôi, nhẹ nhàng nâng niu như người yêu bé nhỏ, sau đó anh giơ tay ra trước mặt tôi: “Cô xem đi.”
Bàn tay của anh đầy máu…máu mũi tôi!!!
P/s: Mình thiệt là phục bạn Hà Tịch, định quyến rũ người ta rồi cho người ta chịu khổ ai dè người ta chưa bị gì thì mình đã xịt máu mũi. Mình cũng phục bạn Tần Mạch không kém, “đến kỳ” hai chữ này bạn cũng nói ra được. Phục hai bạn quá!!!! Cái cặp này mà về ở chung thì không cần phải giả vờ làm gì cho tốn sức, bao nhiêu cái xấu lộ ra hết rồi. Có vỡ mộng thì cũng chẳng còn mộng để vỡ nữa.






Thật ra cô cũng rất tốt
Chết tiệt….lại chảy máu mũi, Hà Tịch ơi là Hà Tịch, chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao? Rốt cuộc là mình thiếu thốn đàn ông tới mức nào rồi!
Sắc mặt tôi cứng đờ, vô cùng k