pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

hó coi, tôi bịt mũi, giãy ra khỏi vòng tay của anh định chạy vào toilet.
Anh thở thật nặng nề, chẳng những không lơi tay mà càng ôm chặt tôi hơn nữa. tôi giận điên lên, trừng mắt với anh rồi ra sức giãy dụa, muốn nhìn tôi bẽ mặt thì cũng đâu cần phải đối mặt nhìn gần vậy chứ.
Ánh mắt Tần Mạch càng lúc càng thâm trầm, cuối cùng nhịn không được phải lên tiếng: “Sáng sớm tinh mơ, nếu cô muốn người khác nghe những âm thanh kỳ lạ thì cứ việc nhúc nhích đi.”
“A.” Anh hừ lạnh một tiếng “Không ngờ tính tình cô thoải mái như vậy.”
Tôi quay đầu ra cửa sổ nhìn quang cảnh trôi vùn vụt qua trước mắt mình, mặc kệ anh ta, nghĩ thầm trong dạ: nếu tính tình anh tốt bằng phân nửa dì Tần thì tôi với anh cũng không trở thành như thế này.
Anh cũng không có thời gian để ý đến tôi, từ lúc khởi động điện thoại đến giờ các cuộc gọi đến liên tu bất tận, trong xe đều là giọng nói trầm thấp quyến rũ, vừa ổn trọng lại vừa dễ nghe của anh.
Xe bon bon từ ngoại thành vào trong thành phố nhưng vào đến thành phố thì tốc độ bắt đầu chậm dần, thỉnh thoảng phải ngừng lại vì kẹt xe, tôi cũng không có vội vã, dù gì thì “thượng đế” cũng đang ngồi kế bên, anh không gấp thì tôi gấp cái gì.
Đi thêm một lúc tôi bỗng nhận thấy anh ấy không nhận điện thoại nữa, thêm nữa hướng đi cũng không đúng, thấy chuyện kỳ lạ tôi lên tiếng: “Đây là đường đến nhà anh sao?” Đợi mãi không thấy anh rả lời, tôi quay lại nhìn thì thấy sắc mặt anh rất kém, tôi chau mày hỏi khẽ, “Anh làm sao vậy?”
“Đừng làm ồn.” Giọng nói anh dường như đang đè nén sự đau đớn tột cùng.
Tôi cũng ngoan ngoãn câm miệng, sợ quấy rầy anh. Anh tắp xe vào lề, dường như không còn chống đỡ nổi gục cả thân người vào tay lái còn tay thì nhấn vào vị bộ.
Đau bao tử sao? Tôi mặc kệ anh ta có tức giận hay không, kéo các ngăn kéo trên xe hỏi: “Thuốc đâu? Ở đâu?”
Đợi chán chê anh mới nhè ra ba chữ: “Uống hết rồi.”
Khóe miệng tôi méo xệch, người này bạc đãi bản thân mình đến vậy sao? Tôi xuống xe, nhìn dòng xe đang đậu san sát không thấy đích đến bỗng nhiên nhớ đến Trần Thượng Ngôn, hình như bệnh viện của Trần Thượng Ngôn ở gần đây nhưng tôi lại không biết địa chỉ nên chỉ còn cách gọi điện cho anh ta, điện thoại reo đã lâu vẫn không có người bắt máy, trong lòng tôi hơi lo lắng. Tôi mở cửa xe hỏi Tần Mạch: “Anh đang định chạy đến bệnh viện phải không?”
Anh đau đến mức chỉ có thể gật đầu thay câu trả lời.
“Xuống xe, tôi đỡ anh đến đó.”
Không may, bệnh viện còn cách nơi này khá xa, tôi đỡ cánh tay Tần Mạch chân cẳng bủn rủn hết. Đầu tiên anh còn cậy mạnh tự mình đi nhưng chưa được mấy bước liền bỏ cuộc, rốt cuộc dựa cả thân người vào tôi mà lê lết đến bệnh viện. Mùa đông rét mướt mà toàn thân tôi lại đẫm mồ hôi, đi mãi đến cuối đoạn đường đau khổ cũng thấy được cổng bệnh viện, tôi thở gấp nói: “Tần Mạch, trước kia anh chán ghét tôi hung bạo, nhưng nếu hôm nay không dựa vào sự trâu bò của tôi thì anh cứ ngồi đó mà khóc đi.”
Hiếm lắm anh mới ngồi yên, không sẵng giọng với tôi, chắc là đau đến không chịu nổi nữa rồi.
Bảo vệ bệnh viện thấy chúng tôi, vội vàng chạy đến đỡ giúp Tần Mạch, cả người tôi đều nhẹ nhõm, mới đi theo được hai, ba bước, chân tôi nhũn ra ngã khuỵu xuống đất. Người kế bên hoảng hốt kéo tôi đứng dậy, tôi phủi gối vài cái nói không sao rồi lại đi theo Tần Mạch vào trong bệnh viện. Trong khi anh vào trong cho bác sỹ kiểm tra thì tôi chạy vòng vòng đóng viện phí. Sau khi nhập viện, một y tá đứng tuổi khều tôi hỏi: “Ông xã của cháu hả?” rồi không cần nghe tôi giải thích bà nói tiếp luôn: “Quan tâm đến ông xã một chút, công việc tuy quan trọng nhưng vẫn phải chú ý đến sức khỏe nữa. Cháu là vợ thì phải khuyên chồng nghỉ ngơi nhiều một chút, còn trẻ đã mắc bệnh viêm dạ dày nếu không cẩn thận điều dưỡng, đợi đến khi nặng lên thì có hối hận cũng không kịp.” nói xong, bà ôm bệnh án bỏ đi .
Tôi nhìn Tần Mạch đang nằm trên giường bệnh, anh vẫn hoàn toàn tỉnh táo và đang thản nhiên nhìn lại tôi.
Không biết vì sao, nhìn thấy biểu hiện nghiêm túc cùng vẻ suy yếu của anh khiến tôi cảm thấy rất buồn cười, nhìn không được bèn cười “phì” một tiếng rồi trêu ghẹo nói: “Nhớ lại chuyện từ hôm qua đến sáng nay tôi thiệt giống bà xã anh ghê!”
Lời vừa thốt ra, bắt đầu từ buổi sáng tỉnh dậy trong vòng tay anh thêm vào phản ứng sinh lý tự nhiên trước anh khiến tư duy của tôi hình như hơi khác thường, tôi đỏ mặt biết mình đã nói chuyện ngu ngốc nữa rồi.
Anh ừ khẽ, lại buông ra một câu không rõ là đồng tình hay trào phúng: “Đúng, rất giống”
Tôi kéo ghế đến ngồi cạnh anh trong chốc lát, nhưng lại cảm thấy không có gì đề nói với nhau bèn nói: “Tôi có chút việc, đi trước nhé.”
Anh im lặng một chút rồi gật đầu, tôi ra đến cửa, nhịn không được quay đầu nhìn lại, thấy anh một thân một mình nằm viện thật tội nghiệp bèn hỏi: “Anh cần tôi báo cho ai đến chăm sóc anh không?”
Anh quay đầu nhìn ta nhưng cũng không nói gì. Có lẽ vì sinh bệnh, thần sắc của anh thêm phần nhu hòa mà bớt đi vẻ lạnh lùng với ánh mắt bất cần nên không hiểu sao tôi bỗng mềm lòng, ngập ngừn