Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
g đến bên cạnh giường: “Thật ra… tôi cũng không có việc gì quan trọng. Nếu… Nếu anh cần, tôi ở đây với anh cũng được.”
Anh khinh thường hừ một tiếng, nhưng trước sau vẫn không lên tiếng đuổi tôi đi. Thời gian trầm mặc trôi qua một lúc lâu, anh mới nhỏ giọng nói: “Đầu gối…”
“A?”
“Quên đi, không có việc gì.” Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt lộ ra chút buồn bực.
Tôi mắng thầm trong dạ: Đồ yêu quái, nói một nửa chừa một nữa còn tự mình tức giận mới ghê! Ánh mắt của tôi đuổi theo ánh mắt của anh nhìn ra phía cửa, tôi hơi nheo mặt…người kia…cái người đang cùng một bác sỹ khác thập thò làm chuyện bất chính là Trần Thượng Ngôn sao? Thì ra đây là lý do cho việc không trông thấy anh ta vào những lúc trọng yếu, đợi đến khi tôi thu dọn xong tàn cuộc mới ló mặt ra. Trong lòng tôi hơi khó chịu, đang định gọi điện cho anh ta thì cái màn trước mắt lại dọa tôi một trận hết hồn.
Phòng bệnh của Tần Mạch nằm ngay khúc rẽ giữa khu chữa bệnh và khu phòng bệnh nên từ vị trí này tôi hoàn toàn có thể nhìn thấy hành lang nối giữa khu khám bệnh và khu nằm viện. Trần Thượng Ngôn đang tức giận đi trên đoạn hành lang kia, theo sao là một bác sỹ không ngừng tìm cách nắm tay anh bắt dừng lại. Trần Thượng Ngôn dường như rất giận dữ, xoay người hung hăng đẩy bác sỹ kia một cái, đối phương thừa dịp này này cầm chặt tay anh ta, lôi vào trong lòng vừa áp vừa hôn…
Chuyện này không nên nhìn tiếp…
Tôi đi qua nhẹ nhàng buông rèm cửa xuống.
Tôi biết người bên ngoài và cũng biết luôn người thứ ba kia nhưng tại sao, tại sao…vì cái quái gì mà người thứ ba lại là đàn ông chứ…
Tôi quay lại ngồi trên ghế, ngẩn người nhìn chằm chằm vào tấm chăn màu trắng.
“Hà Tịch.” Tôi ngẩng đầu, dùng ánh mắt không có tiêu cự nhìn Tần Mạch, “Cô…” anh ậm ừ cả nửa ngày mới phun ra được một câu không giống tiếng người như thế này “Chuyện này, thật ra cũng bình thường thôi mà.”
Tôi nghe xong, cười gật gật đầu: “Đúng vậy, đầu năm nay, ai thích người nữ tính thì làm ơn tìm một phụ nữ chân chính, thích người manly thì tìm đàn ông một trăm phần trăm đi, tôi tuy là nữ nhân hơi có tính cách đàn ông, nhưng xu hướng tình dục bình thường chẳng lẽ lại không có người thèm sao.”
Tôi thở dài, trong tâm trạng không còn gì để mất mặt nói thẳng: “Tính ra anh cũng không may mắn, gặp trúng tôi còn lấy luôn đêm đầu tiên của tôi nữa, nếu không có anh thì chắc đến lúc trăm tuổi đi chầu trời tôi vẫn là một cái thây xử nữ quá!”
Trong phòng lại là một trận trầm mặc.
“Thật ra cô rất tốt.”
Thanh âm ôn nhu của anh làm mắt tôi hoe hoe đỏ: “Vì sao lại là anh chạy đến phát cho tôi tấm thẻ người tốt này chứ! Người nên phát thẻ thì không chịu phát. Các người muốn yêu nhau thì cũng nên báo tôi một tiếng chứ đùng một cái như thế này làm người ta có chút không chịu nổi!”
Khắc cho anh xem
Anh dường như muốn tìm điều gì để an ủi tôi nhưng là người kiêu ngạo, luôn cầu cao như anh dĩ nhiên không biết cách nào an người khác trong hoàn cảnh này.
Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, mắt to mắt nhỏ trừng nhau một hồi thì tôi nói trước: “Tôi biết anh định nói gì, cám ơn nhưng tôi không cần.” Với tôi, Trần Thượng Ngôn chỉ là “chấp nhận” chứ không phải “khắc cốt ghi tâm” gì, bị phản bội quả thật rất khó chịu nhưng tôi không cần sự an ủi của anh.
Nhưng khi tôi nói câu này, trong nháy mắt biểu tình củaTần Mạch có chút kỳ lạ, dường như mang theo chút chê trách: “Không cần?”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Anh muốn nói gì?”
“Cô cứ khắc tôi thử coi.” Nói xong, anh khoác áo bước ra ngoài.
Anh không nghe lời khuyên của tôi thì tôi cũng vô phương, khẽ lắc đầu bất đắc dĩ với các cô y tá rồi tôi cũng nối gót theo sau anh.
Ra đến đường cái thì đường xá đã thông thoáng nhưng không biết xe của Tần Mạch đã bị tha đi đâu mất. Hai người chúng tôi đứng ngơ ngác, nhìn chằm chằm con đường trống trơn một lúc. Tôi thả tay nói: “Khắc thử cho anh xem.”
Anh lạnh lùng đưa mắt nhìn tôi một cái vì cầu nói kia. Tôi lén cười, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Tôi ác liệt nói: “Chị không tìm ra đàn ông thì sẽ làm cho đàn ông trên toàn thế giới tức chết hết, ai muốn tìm đàn ông cũng không biết đi đâu tìm, đàn bà toàn thế giới này cùng thủ thân như chị đây.”
“A.” Anh cười khinh thường, “Chúc giấc mộng của cô mau trở thành sự thật.”
Cuối cùng chúng tôi đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm.
Buổi tối về nhà, sau khi tắm rửa xong, tôi ngồi thừ trên giường một lúc lâu rồi mới rút di động gọi cho Trần Thượng Ngôn
“Chúng ta chia tay đi.” Tôi quay lại tác phong thường ngày, nói đơn giản, rõ ràng “Hôm nay em đến bệnh viện của anh, vừa lúc thấy được.”
Bên kia trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nói: “Tịch Tịch, em là cô gái tốt, nhưng với…”
“Không cần phải nói .” Những câu kinh điển trong tình yêu đơn giản chính là em yêu anh, em hận anh, chia tay đi, thực xin lỗi, em tốt lắm, rốt cuộc mọi con sông đều đổ về biển thôi. Lúc này đây tôi không muốn nghe tiếp câu thứ hai. Tôi im lặng, ráng động não buông ra một câu vô cùng