Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
ôi bất đắc dĩ phải vác nợ dùm Trình Thần nên ân cần khuyên nhủ: “Không phải Phương Dĩnh rất thích chó nhỏ sao? Anh cứ cho nó nuôi một con thì đã làm sao?”
Phương Thả khoanh tay trước ngực: “Một con thì được nhưng nó đang có bầu, mai mốt sinh ra một đống chó con thì phải làm sao? Với tính tình của Phương Dĩnh sẽ không bán hay ném đi mà nhà của tôi cô cũng thấy rồi, không thể nuôi nhiều chó như vậy được.”
Tôi bình tĩnh nói: “Vậy bỏ đứa nhỏ kia đi là được.”
Hắn xoay người bước đi: “Đây là chuyện của cô.”
Tôi vội vàng kéo hắn lại: ” Được rồi! Được rồi, để tôi nói thật, đây là chó của bạn tôi, để tôi gọi cho cô ấy, nếu cô ấy đồng ý bỏ đứa nhỏ kia thì chúng ta cùng đến bệnh viện, giải quyết xong thì anh ôm nó về, đỡ phải đi đi lại lại.”
Hắn trầm tư một lúc rồi gật đầu đồng ý.
Lúc này tôi mới thủng thỉnh gọi điện thoại cho Trình Thần, ai dè vừa nghe đến bốn chữ xoá sạch đứa nhỏ liền phát hỏa: “Dựa vào đâu! Dựa vào đâu! Không được, nói gì thì gì cũng không được bỏ đứa nhỏ! Phải giữ nó lại, nhất định phải như thế! Chị đến liền, Hà Tịch em dám cùng thằng đàn ông kia đến bệnh viện thì biết tay chị!” Nói xong liền cúp điện thoại cái cụp.
Tôi bất đắc dĩ đưa điện thoại di động lên nhìn một chút rồi ngẩng đầu nhìn Phương Thả, mặt hắn không chút thay đổi nói: “Bạn của cô hơi cũng tốt lắm, tôi nghe hết rồi.” Nói xong, liền xoay người muốn bỏ đi. Con chó trắng trong lòng tôi lại kêu ư ử thật đáng thương, tôi không đành lòng bèn kéo hắn lại: “Này, này… hay là chúng ta thương lượng một chút, đợi nó sinh con xong rồi đem bán được không?”
Phương Thả không hổ là luật sư, mặc kệ con chó rên rỉ đáng thương cỡ nào cũng chỉ lạnh lùng nói một câu: ‘Buông tay’ .
Tôi bị thái độ lạnh lùng của anh ta chọc điên, anh không nuôi thì tôi nuôi nhưng suy đi tính lại thì công việc của tôi cả ngày ờ ngoài, tối thì không biết giờ nào về, nếu vậytôi sẽ mắc tội biến một con chó mang thai thành một con chó chết đói….
Trong lúc rối rắm, thì Phương Dĩnh mang theo đôi mắt sưng đỏ chạy tới, nhìn thấy con chó đáng thương trong tay tôi rồi lại nhìn bộ mặt lạnh trước sau không đổi của Phương Thả liền rớt nước mắt, vừa khóc vừa lên án anh trai lòng dạ sắt đá.
Phương Thả bị em gái yêu nói như vậy liền nổi gân xanh, xông tới, kéo Phương Dĩnh quay về. Phương Dĩnh mặc kệ, không có chó không quay về.
Kết quả là, anh em nhà này quậy một trận tưng bừng trước cửa nhà tôi làm tôi mắc cỡ đỏ mặt. Tôi cũng ráng khuyên vài câu nhưng vô hiệu liền bế chó ngồi một bên xem, nhà này cãi nhau cũng dai dẳng thật, một tiếng rồi mà vẫn chưa xong, con chó trắng nhỏ rúc vào lòng tôi run rẩy, đôi mắt đen ầng ậc nước như sắp khóc. Tôi vuốt nó đầu an ủi nó, đột nhiên cảm thấy nắm giữ vận mệnh của sinh vật khác là một chuyện cực kỳ bi ai, nói ném là ném, nói bán là bán, nói làm thức ăn liền lập tức bị xẻ thịt nấu chín…
Trong lúc tôi đang nghĩ miên man, thì con chó nhỏ chợt phát điên, quay đầu ngoạm một phát vào tay tôi rồi vùng thoát chạy. Đợi tôi hoàn hồn thì nó đã chạy khá xa mà máu trên tay tôi cũng từng giọt, từng giọt nhỏ tí tách.
Phương Dĩnh thấy chó chạy mất bèn đuổi theo, tôi thì sợ chết nên cũng chạy ra đường kiếm xe đi chích vác xin phòng dại, còn Phương Thả đang tức giận, nhắm mắt xoa xoa hai huyệt thái dương, đến khi hắn mở mắt thì người đã biến mất, hắn quay lại thấy Phương Dĩnh bất kể sống chết lao ra đường liền thất kinh hồn vía, vừa rượt theo vừa la hoảng: “Anh không cần chó chứ không phải không cần em!”
Vừa lúc tôi chạy đến ven đường thì một chiếc xe quen thuộc thắng cái “két” trước mặt, tôi còn đang ngây người, thì thấy Tần Mạch mang vẻ mặt hung ác nham hiểm xuống xe, đóng cửa cửa xe cái rầm, không thèm liếc đến cái mặt tôi đi thẳng đến chỗ Phương Thả.
Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng dáng sát khí mờ mịt của anh, anh tiến đến nắm, im lặng nắm lấy cổ áo Phương Thả, còn vị đại luật sư kia đang gấp đuổi theo Phương Dĩnh nên hét to: “Anh bị gì…” Chưa nói dứt lời thì Tần Mạch đã tung một đấm vào mặt Phương Thả, quần chúng xung quanh nhất thời hóa đá, tôi kinh hãi mở to mắt, trong tiếng xe cộ ồn ào, tựa hồ tôi có nghe thấy âm thanh cốt nhục va chạm mãnh liệt…
Phương Thả nằm choáng váng trên mặt đất cả nửa ngày, răng và máu đều rơi ra. (đã thấy bạn Tần Mạch bạo lực chưa? Đấy tớ nói có sai đâu, nồi nào úp vung đó!)
Tần Mạch nghiêm mặt, lạnh lùng nói: “Đứng lên.”
Tôi há hốc mồm, vội vàng chạy đến định đỡ Phương Thả dậy, Tần Mạch lại quay người kéo tôi lại, tôi nổi giận: “Anh bị giật kinh phong hả! Uống lộn thuốc gì rồi!”
Tần Mạch quay đầu nhìn tôi, lúc này tôi mới thấy mắt anh đỏ vằn y như muốn giết người đến nơi. Tôi bị dọa, sợ sệt lui từng bước, anh gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Hà Tịch, em là của anh, mỗi một miếng thịt đều là của anh, ai cũng không có quyền lấy đi dù một miếng nhỏ.”
Ngực căng thẳng, cảm giác tê dại không hiểu từ đâu lan tràn, một đợt sóng nhẹ nhàng vỗ về trái tim làm nó lắc lư. Tôi nhìn anh, hình như cũng đang choáng váng.
Bỗng nhiên, Phương Thả đứng bật dậy, hoàn toàn không để ý tôi và Tầ