Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
của khách hàng kia thì ông cứ đưa cho tôi, tôi sẽ không làm ông khó xử.”
Tạ Bất Đình còn đang do dự, không biết bên kia điện thoại nói gì đó, ông ta mới đưa điện thoại qua, tôi cầm điện thoại ra đến khu uống nước ngoài văn phòng mới lên tiếng.
Bên kia im lặng.
Tôi nói: “Tần Mạch, anh có chuyện gì nói thẳng ra đi.”
“Rất đơn giản.” Giọng nói của anh vẫn trầm thấp mà tao nhã như trước, “Chia tay người đàn ông kia, quay về với anh.”
Tôi suy nghĩ một hồi mới vỡ lẽ ra người đàn ông anh đang nói là ai, bèn bĩu môi: “Tần tiên sinh, anh không biết hành vi của mình đang quá phận sao? Càn quấy không phải là phong cách của anh.”
“Bây giờ là đúng vậy.”
Nghe thấy giọng điệu lưu manh này khiến tôi bóp trán đến nổi gân xanh, kiềm chế cơn điên sắp bộc phát: “Tần Mạch, hai năm nay cuộc sống của tôi đã theo quy luật mới, anh cũng vậy nên bây giờ cần gì phải nhất quyết phá vỡ nó? Cho tôi một con đường cũng như tạo một con đường cho anh vậy.”
Anh trầm mặc thật lâu mới cười lạnh một tiếng: “Chỉ có em mới có cuộc sống mới mà thôi.” Đang lúc tôi còn ngây người, anh bồi tiếp: “Hà Tịch, lúc trước anh có thể phá vỡ quy luật trong suốt hai mươi lăm năm của em thì bây giờ anh cũng có thể đánh tan cái quy luật hai năm này.” Ngữ khí mãnh liệt mà bá đạo.
Tôi nổi sung, cười lạnh một tiếng: “Được, anh cứ xuất chiêu đi. Anh dám chết chẳng lẽ tôi không dám chôn?” Nói xong cũng không đợi anh trả lời liền tắt máy.
Lúc trả lại điện thoại cho Tạ Bất Đình, tôi nghiêm túc nói: “Khách hàng nói không cần tôi phụ trách việc này nữa, ông giao cho ai cũng được.” Nói xong xoay người bước đi.
Tạ Bất Đình nổi giận đùng đùng gọi tôi lại, quăng một tập hồ sơ khác vào tay tôi: “Cô không phải làm việc sao, tân trang căn hộ, một mình cô làm cho tôi, đi đi!”.
Tôi tỉnh bơ nói được rồi đi ra cửa. Lúc dựa tường xem xét phần công việc từ trên trời rơi xuống này, tôi không khỏi dở khóc, dở cười.
Tần Mạch ơi là Tần Mạch, anh đúng là đồ sao chổi mà!
Xoá sạch… Đứa nhỏ?
Hôm sau, trước tiên, tôi đến nhà khách hàng. Lần này, khách hàng của tôi là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, họ Lâm, gương mặt chị ấy thoạt nhìn trẻ hơn tuổi nhưng lại tiều tụy, tái nhợt. Nhà chị là một biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô, nhà đã mua được mười năm nhưng trong nhà vẫn có phòng giống như chưa có người từng ở qua.
Nhà này chị được chia khi ly hôn, hai người đã kết hôn gần hai mươi năm, không con cái, chồng cũ chị bận rộn công việc thường xuyên vắng nhà, chị lủi thủi trong nhà như góa phụ cuối cùng chịu không nổi bèn đưa đơn ra tòa xin ly hôn. Chị muốn sửa chữa lại ngôi nhà này vì mỗi đồ vật, góc nhà đều gợi nhớ về người chồng cũ mà chị thì lại hoàn toàn muốn quên đi quá khứ.
Phiền toái đến rồi, toàn bộ các phòng trong nhà phải đập bỏ, thay hết gạch lát sàn, giấy dán tường cũng thay mới, so với làm một công trình mới thì làm mới một căn nhà cũ khó hơn nhiều…Nhưng đã nhận công việc thì tôi phải cố gắng hoàn thành thật tốt.
Lúc phá nhà, chị Lâm hơi bị kích động, một lúc sau chịu không được bèn bỏ ra ngoài. Tôi nhìn căn biệt thự được trang trí cẩn thận, đẹp đẽ, có thể nhìn ra chủ nhân của nó đã từng có bao nhiêu ước vọng, chờ mong nhưng bây giờ…
“Chị sẽ thương lượng với cô bé đó giúp chị nuôi chó, chị sẽ trả tiền công, dù gì cô bé đó cũng đang đi làm công thì coi như việc này cũng là một dạng như vậy.”
Tôi cho Trình Thần số điện thoại của Phương Dĩnh kèm theo lời dặn dò không được ăn hiếp con nhà người ta. Sau đó tôi biết Phương Dĩnh rất vui sướng nhận công việc này, ngoan ngoãn ôm chó về nhà, nhưng từ đây là bắt đầu một câu chuyện mới…
Ba ngày sau, sáng thứ Bảy tôi còn chưa rời giường thì Phương Dĩnh gọi điện đến khóc lóc nói con chó đã có thai, anh trai Phương Thả thì sống chết không cho nuôi nên muốn đem chó lại tìm tôi.
Tôi ngu người mấy phút, chó không phải của tôi, làm con chó mang thai cũng không phải tôi vậy Phương Thả mang chó đến tìm tôi là bởi làm sao. Phương Dĩnh giải thích qua loa cho tôi biết Phương Thả vốn không thích chó nên em đành mượn danh của tôi để con chó này có thể yên ổn sống trong nhà, không ngờ cái tên của tôi không xi nhê gì hết, vừa nghe nói chó có bầu là Phương Thả kiên quyết muốn quăng nó đi nên mới ôm đến chỗ tôi.
Tôi suy nghĩ tới lui một hồi dù sao Phương Thả cũng không biết tôi ở nhà nào, hắn tới đây thì tôi làm anh hùng “núp” là được.
“Hà Tịch!” ai đó dưới lầu hét to, hét khỏe tên tôi lên, tôi kinh hãi mặc áo ngủ chạy đến cửa sổ nhìn xuống thì thấy Phương Thả đang đứng trước cửa chung cư, kêu to tên tôi không ngừng, nhìn tư thế của hắn nếu tôi không ló mặt ra thì chắc chắn anh ta sẽ đi đến trước từng block nhà mà thê thiết kêu gào. Tôi đỡ trán thdài, đúng là xem thường độ dày da mặt của anh ta rồi…
Tôi gấp rút thay đồ, chạy ào xuống lầu gọi anh ta lại. Anh lập tức ném con chó vào lòng tôi, lạnh lùng nói: “Đồ của mình thì tự mà ôm về, tôi với cô không quen, không việc gì phải nuôi nó dùm cô.” (Bạn rất phủi)
T