Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.

ướng nhưng chẳng lẽ anh ấy không biết khi phụ nữ đòi chia tay chẳng qua để đàn ông dỗ dành thôi. Nhưng anh lại đồng ý…
“A!” Tôi nằm ngửa ở trên sô pha, buồn bực rống to, “Phiền muốn chết, cầm thú chết tiệt!”
Thứ Hai, tôi đến bệnh viện chích ngừa, ra khỏi phòng khám tôi vừa oán hận y tá nặng tay vừa ôm mông đi ra thang máy, khi cửa thang máy mở, một người quen bước ra, là chị Lâm, khách hàng của tôi. Chị thấy tôi gật đầu chào rồi thăm hỏi: “Cô Hà bị bệnh?”
Tôi gãi đầu, cười hì hì nói: “Cảm mạo, cảm mạo, cảm mạo, cảm mạo. Chị Lâm không khỏe sao?”
Chị cũng cười cười: “Bệnh cũ lâu năm, thứ hai nào cũng phải đến khám một chút, không sao hết.”
Tôi gật gật đầu, chào tạm biệt, chị xoay người bước đi, khi tôi đứng trong thang máy vô tình nhìn thấy chị đi về phía khoa tâm lý.
Lượng công việc trong đợt sửa nhà kỳ này rất nhiều nhưng sau khi trình ra lịch làm việc dày đặt, cuối cùng tôi cũng tìm được con đường sống, tôi chỉ phụ trách vẽ bản thiết kế còn lại do bạn thực tập Tiểu Triệu phụ trách. Trong khoảng thời gian này, chị Lâm thuê khách sạn ở, chị không phải đi làm, thời gian rảnh rỗi rất nhiều nên rảnh ra là chạy đến đây xem chúng tôi làm việc, giống như đây là việc duy nhất chị có thể làm vậy.
Công việc rất nhiều, nên chị hay mời tôi đi uống trà, nói chuyện phiếm, lâu dần cả hai cũng thân thiết hơn. Nói chuyện với chị nhiều lần tôi có cảm giác chị là một người đàn bà dịu dàng gần như yếu đuối, chị không có con nhưng hai mươi mấy năm làm bà chủ gia đình, chồng cũ nhỏ hơn chị ba tuổi, toàn tâm toàn ý cho công việc, rất ít về nhà mà chị cũng không thích ra ngoài, mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, ngôi nhà trống vắng thành cả thế giới của chị. Có lẽ do ảnh hưởng của thời kỳ mãn kinh, cuộc sống như vậy làm cho chị thấy phiền chán, bắt đầu mất ngủ, mỗi khi nhắm mắt đều thấy yêu ma quỷ quái đến bắt mình, chồng thì mải mê kiếm tiền bên ngoài, số lần vợ chồng nói chuyện ngày càng ít đến đáng thương, mỗi lần chị gọi điện cho chồng để tìm kiếm nguồn an ủi thì bên kia lại bận rộn không ngừng. Chị Lâm chợt nhận ra đoạn hôn nhân này không còn ý nghĩa gì nữa nên cuối cùng nhịn không được, đưa đơn ly hôn.
Tôi nhìn ra được một người đàn bà dịu dàng như chị nếu không đến đường cùng nhất định không có can đảm dám đưa đơn ly dị chồng. Thoát khỏi sự trói buộc của hôn nhân, chị mất đi sự chờ mong, mà không còn chờ mong cũng sẽ giảm bớt thất vọng. Bây giờ chị đang cố gắng hòa nhập với cuộc sống mới, theo yêu cầu của bác sỹ chị cần gặp gỡ nhiều người và nói chuyện nhiều hơn. Tôi rất vui khi thấy tinh thần của chị đang dần dần phục hồi.
Ngay lúc tôi nghĩ sự việc ngày càng tiến triển tốt đẹp thì một chuyện hoàn toàn ngoài dự kiến đã xảy ra. Hôm đó, tôi không đến nhà chị Lâm mà ở văn phòng công ty cùng Tiểu Triệu thảo luận cho bản thiết kế hợp lý hơn. Đang bàn bạc thì chị Lâm gọi đến, tôi nhận máy thì nghe bên kia có tiếng ồn ào, sau đó không nói gì liền tắt máy. Trong lòng tôi cảm thấy rất kỳ quái liền gọi lại nhưng không ai nghe, gọi mấy lần thì bên kia tắt luôn điện thoại. Tôi thầm nghĩ chắc di động chị hết pin nên cũng không quan tâm lắm, tiếp tục làm việc của mình.
Nhưng đến chiều, cảnh sát gọi điện kêu tôi lập tức đến bệnh viện một chuyến, trong lòng tôi càng kỳ quái, chẳng lẽ em gái bán đậu hủ lần trước bị tôi ném đồ vào đầu để lại di chứng?
Khi tôi ôm một bụng nghi ngờ chạy tới bệnh viện, thì nhìn thấy một người nằm bị phủ một tấm nhựa trắng, trong nháy mắt tôi hoàn toàn choáng váng.
“Đây là… Sao lại thế này?” tôi ngơ ngác hỏi anh cảnh sát bên cạnh, người đó lạnh lùng nói với tôi, “Chúng tôi tra ra được cú điện thoại cuối cùng của nạn nhân là gọi cho cô nên muốn mời cô đến xác định nhân thân nạn nhân rồi đến sở cảnh sát cung cấp lời khai.”
“Người chết…” Tôi giật mình lắp bắp, rõ ràng người này hôm qua còn ngồi uống trà với tôi mà, tôi lẩm bẩm, “Đúng là chị Lâm, vì sao… đã chết? Tại sao chết bất thình lình như vậy?”
Viên cảnh sát cau mày, thái độ rất nghiêm túc: “Mưu sát.”






Thừa cơ xông vào
Nạn nhân, Lâm Tuyết, 45 tuổi, không nghề nghiệp, hai tháng trước vừa ly hôn với Lục Khiêm, chết trong phòng khách sạn, do nhân viên phục vụ khách sạn phát hiện, nguyên nhân tử vong…
Tôi thở không nổi nữa. Nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài sở cảnh sát tôi có chút hoảng hốt, tôi hoàn toàn không thể ngờ người hôm qua còn gặp mặt hôm nay đã lìa xa nhân thế —— bị bóp cổ cho đến chết. Tôi nghĩ không ra người phụ nữ gần như nhát gan này đã đắc tội ai để bị trả thù ác độc như thế?
Cung cấp xong lời khai cho cảnh sát, tôi quay về công ty, vẫn còn đang trong giờ làm việc, Tiểu Triệu vẫn đang tính toán bản thiết kế, tôi mệt mỏi bóp trán, thản nhiên nói: “Không cần làm nữa, thu dọn hết đi. Vào đây với chị.” Cậu ta không rõ chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn theo tôi vào phòng Tạ Bất Đình.
Tạ Bất Đình ngẩng đầu, liếc tôi một cái: “Chuyện gì?”
Tiểu Triệu vỗ vỗ ngực: “Chuyện này là lần đầu tiên trong đời em gặp đó.” Trong lòn