Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

g tôi không khỏi cười khổ, chuyện trong đời tôi chưa từng thấy qua thật sự còn nhiều lắm… Đột nhiên Tiểu Triệu nghĩ ra cái gì, quay đầu hỏi ta, “Chị Hà, chị có sợ không?”
Tôi đến phòng nghỉ, rót cho mình ly nước, hỏi lại: “Sợ cái gì?”
“Chị nói hung thủ giết chị Lâm có vì chuyện chúng ta đã từng tiếp xúc với chị ấy mà đến giết chúng ta luôn không?”
Tôi vỗ vai Tiểu Triệu nói cậu ta lậm phim truyền hình quá rồi nhưng nghĩ lại cú điện thoại cuối cùng của chị Lâm là gọi cho tôi, tuy tôi không nghe được gì nhưng nếu cảnh sát thông qua đó có thể tìm được tôi thì tên hung thủ có thể hay không cũng…
Tôi bị chính ý nghĩ của mình dọa cho sợ tới mức xanh mặt.
Sau khi tan tầm, tôi không dám ngồi xe buýt mà gọi taxi về nhà.
Buổi tối ở nhà một mình, tôi sợ yên ắng nên tăng volume tivi maximum, lại nhớ đến gương mặt xanh tím do nghẹt thở mà chết của chị Lâm thì người càng lạnh, gió đêm thổi bay rèm cửa sổ cũng có thể làm tôi toát mồ hôi lạnh. Tôi nhịn không được, đứng dậy đến bên cửa sổ định đóng lại thì thấy một đốm lửa từ đầu thuốc lá bị dụi vội, một người đàn ông mặc áo đen thoáng hiện dưới ánh sáng đèn đường rồi nhanh chóng biến mất sau góc đường.
Ngay lập tức, tôi đóng sập cửa sổ, kéo rèm kín mít, trùm chăn, run run nắm chặt di động, tôi rà danh bạ điện thoại từ trên xuống dưới nhưng lại không biết phải gọi cho ai. Vừa khéo, điện thoại rung lên, tôi hoảng hồn, sửng sốt hồi lâu mới nhận điện thoại: “A lô?” thanh âm của tôi không dấu được bất an, giống như ngay tại thời điểm này chỉ cần một người cùng tôi trò chuyện bất kể người đó là ai.
“Anh đây.” Giọng nói bình tĩnh của Tần Mạch xuyên qua màng tai truyền vào não. Tôi tự ổn định tinh thần, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Bên kia, hình như tâm tình Tần Mạch rất tốt, lúc nói chuyện, ngữ điệu hơi vút cao, tôi có thể tưởng tượng khóe môi gợi lên nét cười nhẹ của anh: “Hà Tịch.” Anh gọi tên tôi, ” Luật sư Phương Thả là bạn trai của em?”
Lúc này, đầu óc tôi hơi mờ mịt, nhớ lại chuyện tôi nói dối anh đã có bạn trai nên theo bản năng ừ một tiếng.
“Vậy tiếc thật, ” ngữ khí anh nhẹ nhàng nói, “Anh theo số điện thoại em cho để nhận lỗi với anh ấy, Phương luật sư là người thông tình đạt lý, đã chấp nhận sự ‘Xin lỗi’ của anh nhưng lại phủ nhận cái thân phận mà em cấp cho anh ấy. Chà, thì ra cô Hà yêu thầm người ta.”
Tôi há miệng thở dốc, đột nhiên phát hiện mình dấu đầu lòi đuôi…
“Nhưng mà Hà Tịch này, sao em yêu thầm mà cũng thất bại như vậy?” anh nói tiếp, “Lâu như vậy mà còn phải đi xin số điện thoại từ người khác.”
Nhớ lại ngày đó tôi xin Phương Dĩnh số điện thoại của Phương Thả rồi ghi vào lòng bàn tay Tần Mạch, tôi cơ hồ muốn che mặt mà khóc vì hối hận, Hà Tịch, mi thật là một người thành thực, nói dối còn thua cả đứa con nít!
Đương nhiên chỉ dám tự phỉ nhổ chính mình, tôi nghĩ, thua gì thì thua nhưng không thể mất khí thế nên từ trong chăn chui ra, ngồi dậy, bình tĩnh phản kích: “Nhưng Tần Mạch ơi, anh còn hơn cả thất bại khi ngay cả theo đuổi người thất bại như Hà Tịch mà cũng không xong.”
“Nhanh mồm nhanh miệng.” Anh trầm mặc giây lát, rồi đánh giá tôi như thế,
” Cám ơn đã khích lệ.”
Nói xong, bên kia lại lặng im một lúc, nếu như bình thường, chắc chắn tôi đã cúp máy nhưng đêm nay tôi thật xấu hổ khi có hy vọng xa vời được kéo dài thời gian nghe giọng nói của anh mà phá tan sự sợ hãi, lạnh lẽo không hiểu từ đâu ập tới trong lòng mình.
Không biết đợi bao lâu, tôi nghe tiếng bút lướt soàn soạt trên giấy lại nhớ đến tình cảnh hai năm trước đây khi chúng tôi còn ngăn cách chỉ biết thông qua điện thoại mà cảm nhận vui buồn, sung sướng, rung động của người yêu.
“Tần Mạch.” Tôi gọi tên anh, mang theo một chút ỷ lại, nó khiến sự kiêu ngạo trong tôi phỉ nhổ mình một hồi.
“Em chưa tắt máy?” dường như anh cũng có chút kinh ngạc.
Tôi kỳ quái: “Nếu muốn cúp máy tại sao anh không làm?”
Anh im lặng hồi lâu: “Anh nói anh luyến tiếc, em tin không?” Ta cười nhạo một tiếng, không thèm quan tâm tới kiểu ăn nói ngon ngọt này. Tần Mạch ngừng một chút mới hỏi, “Hà Tịch, em gặp rắc rối phải không ?”
Mặt tôi cứng ngắc, nhớ đến gương mặt xanh tím kia thì sau lưng cảm thấy lành lạnh, tôi không nhịn được hỏi: “Anh đã từng thấy người chết chưa?”
“Chuyện gì xảy ra?”
Tôi không định kể chuyện này cho Tần Mạch, nếu muốn hoàn toàn gạt bỏ anh ra khỏi cuộc đời mình thì trong cuộc sống không cần có bất kỳ liên hệ nào nhưng cái miệng đã hoàn toàn bán đứng tôi, kể cụ thể tình hình từ đầu đến cuối, đến cùng còn không yên tâm hỏi: “Anh nghĩ coi hung thủ kia có khi nào đến tìm tôi… giết người diệt khẩu hay không?”
Tần Mạch phương tĩnh trong chốc lát, lập tức nghiêm túc nói: “Có thể, cho nên trong thời gian này tốt nhất là em đừng ở một mình nữa, nhà anh còn phòng trống nè.”
Khóe miệng tôi rút gân: “Anh nghĩ tôi đang giỡn với anh hả?”
“Anh không nói chơi với em.” Tần Mạch nói, “Theo tính tình thối hoắc của em, nếu đã chịu kể cho anh nghe chuyện này thì chứng tỏ bây giờ em đã sợ đến ăn ngủ không yên rồi .”
Tôi trầm mặc.
Anh nói: “Ng