Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

ày mai anh đón em tan sở…”
“Tần Mạch, thừa cơ xông vào là hành vi đáng xấu hổ .”
“Chỉ cần bắt được con thỏ là quang vinh .”
Tôi phát hiện, một khi Tần Mạch bước vào con đường vô lại thì tôi hoàn toàn bó tay với anh, cuối cùng chỉ bỏ lại một câu: “Tôi sẽ không cho anh cơ hội!” rồi thở phì phì treo điện thoại.
Không ngờ nháo nhào một trận như vậy lại khiến tôi an tâm, chầm chậm đi vào giấc ngủ.
Hôm sau, lúc tôi và Tiểu Triệu kết thúc công việc ở trung tâm thương mại đã là bảy giờ tối, sau khi tạm biệt Tiểu Triệu, tôi một mình đi xe điện ngầm về nhà, di động kêu vài lần, tôi biết đó là Tần Mạch gọi nhưng lờ đi. Mà anh cũng rất kiên nhẫn, cứ mười phút gọi một cuộc như khiêu khích sự nhẫn nại của tôi vậy.
Xe điện ngầm đến trạm, đám đông phía sau ào ra, khi tôi ra khỏi trạm xe điện ngầm chợt nghe ai đó ở đằng sau gọi tên mình, vừa quay đầu thì thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo đen vội vã chạy đến, tóm lấy cánh tay của tôi kéo đi.
Tôi kinh hãi, giãy dụa cố thoát khỏi tay hắn rồi lớn tiếng quát: “Anh làm gì vậy?”
Tiếng quát tức giận với âm thanh cao vút lập tức thu hút một đám người qua đường dừng lại, tên kia làm ra vẻ vô cùng tức giận cũng quát vào mặt tôi: “Cô nói sao! Tôi đón cô về nhà!”
Tôi điên hả, đón tôi về nhà? Rõ ràng là tôi không biết người này.
Hắn lại ra sức kéo tôi: “Nhiều người nhìn như vậy cô không thấy mất mặt hả? Mau về nhà, có chuyện gì nói sau.”
Làm gì có chuyện tôi để cho hắn kéo mình đi bèn nhanh chân chạy trốn qua một bên, vừa trốn vừa kêu to: “Tôi không quen anh!”
“Cái gì mà không quen? Mới cãi nhau một tí liền nói không quen, thói gì vậy?” Hắn nói xong, nhảy lên tiến đến túm cánh tay của tôi, “Mau về với tôi.”
“Tôi không biết anh.” Tôi cố gắng giãy dụa, nhưng hắm tóm tay tôi rất chặt, tôi kích động cầu xin giúp đỡ của người người qua đường chung quanh nhưng trên mặt mọi người lại là nét mặt cười nhạo vợ chồng cãi nhau, trong lòng tôi có chút tuyệt vọng. May mà di động lại kêu lên, tôi dùng tay còn lại nghe máy kêu to: “Tần Mạch! Cứu mạng! Tôi đang ở trạm xe điện ngầm gần nhà, cứu…”
“Chát!” Tên kia quất tôi một bạt tay nháng lửa đồng thời cũng ném bay di động, hắn giận dữ hét: “Tôi đã cảnh cáo cô không được qua lại với thằng đó nữa mà!”
Tôi ngơ ngác nhìn di động, tên kia dụng sức kéo mạnh tôi đi, tôi giật mình nghĩ đến tên này dám tát tay tôi, dám ném di động của tôi bây giờ còn định cướp luôn tôi, trong cơn giận dữ tôi lại lấy được bình tĩnh.
“Buông ra.”
Làm sao mà hắn có thể nghe lời tôi, vì thế tôi lại nói, “Anh sẽ hối hận .”






Yếu đuối
Lúc Tần Mạch hồng hộc chạy đến thì thấy đám người đi đường đang tụm kinh hãi nhìn mặt mày tên áo đen kia bị tôi cào rách bươm, trên mu bàn tay hắn còn in hai dấu răng sâu hoắm đang rỉ máu còn tôi thì đang liên tục nhấn đôi giày cao gót của mình bụng dưới của hắn, vừa đạp vừa cười âm hiểm, lạnh lùng:
“Chị mày còn một mũi ngừa bệnh dại chưa chích, coi như sau này mày lãnh đủ.”
Hai cảnh sát đi theo sau Tần Mạch vọt lên, một người kéo tôi ra còn một người lôi tên áo đen kia ra xa, chắc sợ tôi phát điên cắn hắn chết tươi. Tôi tường thuật lại sự việc với cảnh sát, hai người nhìn tôi có vẻ sợ hãi lập tức mang tên kia đi mất.
Tôi quay đầu nhìn Tần Mạch, anh cũng bình tĩnh nhìn tôi, dường như anh một mạch chạy thẳng đến đây, vẫn chưa hết mệt, đang đứng thở hổn hển. Hơi thở trong không khí lạnh giá hóa thành những làn khói trắng, trong nháy mắt liền biến mất vô tung.
Anh ôm chặt lấy tôi: “Hà Tịch, sau này bất kể lúc nào em không vui anh cũng bên cạnh.”
Tôi nghe lời nói ngọt ngào của anh mà giống như nghe một lời nói dối lộ liễu liền hít sâu một hơi sau đó bình tĩnh phản bác: “Chuyện này không có khả năng. Hàng tháng đến kỳ kinh tôi đều không vui, đi làm bị sếp mắng cũng không vui, công việc mệt mỏi cũng không vui, béo lên cũng không vui.”
Tôi nghĩ anh sẽ cười bất đắc dĩ, nhưng ngược lại anh vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc mà nói ra những lời y như tuyên thệ: “Nếu em nguyện ý, anh đều ở cạnh em” Nhịp tim của tôi vì những lời này không khỏi nhảy hỗn loạn.
“Tần Mạch.” Tôi trong lòng anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ” Lời ngon tiếng ngọt không phải là phong cách của anh.”
“Bây giờ thì phải.”
Cuối cùng tôi tạm thời buông tha cho sự kiêu ngạo của mình, tùy ý để cảm xúc yếu đuối chiếm lĩnh trong lòng, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh tìm thêm sự ấm áp: “Đây không phải là đồng ý nối lại quan hệ với anh đâu nha.” Tôi vừa cương quyết khẳng định lập trường của mình vừa tham lam hấp thu hơi ấm trên người anh, “Tần tiên sinh, ngày mai chúng ta đấu tiếp.”
“Ừ.”Anh nói, “Ôm xong rồi thì về nhà thu dọn rồi chuyển đến nhà anh liền đi.”
Tôi đẩy anh ra, vẫn kháng cự đề nghị này như trước.
Anh nói: “Nếu lại xảy ra chuyện như thế này, Hà Tịch, em có thể bảo đảm mình an toàn không?”
“Cho dù tôi có chuyển đến nhà anh cũng không có cách nào tránh cho chuyện này tiếp tục xảy ra.”
Tần Mạch hươ hươ chìa khóa xe trước mặt tôi: