Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
Hướng Vi cười cười, ôm cổ của mẹ, “Lâu rồi con không đi thăm mẹ nuôi. Không biết năm nay anh Lưu Khải có về nhà hay không nữa?”
Trần Mai thở dài nói: “Nói đến anh trai Lưu Khải của con, nó chọc mẹ nuôi con tức giận muốn chết, nghe mẹ nuôi con nói, nó ở trường học có bạn gái. Lần trước con bé đó còn gọi điện thoại đến nhà tìm Lưu Khải, làm mẹ nuôi con tức muốn nghẹt thở. Con xem, nó năm nay mới có 21t, tuổi không lớn, lại còn là học sinh, đáng lý ra nên lấy việc học làm trọng, chờ sau này đi làm rồi, con gái tốt còn nhiều mà, lúc này còn đi học mà đã tình yêu tình báo, đến cuối cùng chắc gì đã đến được với nhau chứ.”
Hướng Vi trọng tâm đặt ở câu thứ nhất, chết, không biết Lộ Lộ có chịu nổi cú sock này không, yêu đơn phương gặp phải hoa có chủ.
Trần Mai nhìn Hướng Vi, nói: “Vi Vi, tuổi con còn nhỏ, những thằng con trai ấy, việc dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ con gái đứa nào cũng giống nhau, con tuyệt đối không được bị lừa đó, biết chưa.”
Hướng Vi đơ, nói: “Mẹ, đang êm đẹp, mẹ lôi con vào làm gì. Mẹ! mẹ cứ yên tâm, con không thích con trai bằng tuổi, con thích đàn ông thành thục. Những chuyện này, mẹ đừng lo lắng về con………. con biết mình nên làm gì mà.”
Trần Mai trợn mắt liếc Hướng Vi, “Cũng còn mấy tháng nữa là con tròn mười tám rồi, coi như đã lớn. Vi Vi, mặc kệ về sau con làm cái gì, mẹ đều hi vọng con sẽ vui vẻ. Về phần yêu đương, mẹ không ép buộc con, nhưng tuyệt đối không được giấu bố mẹ biết không. Mẹ không hy vọng con sớm yêu đương, tuổi con còn nhỏ, mẹ không muốn người bị tổn thương là con.”
Hướng Vi nhíu mày, nhìn mẹ, “Mẹ, hiện tại mẹ lo lắng mấy chuyện này, có phải là quá sớm hay không. Những chuyện này con tự biết xử lý tốt. Chỉ là, mẹ, con cũng sắp mười tám rồi, là người lớn rồi, về phần tình cảm…………. Có một số việc căn bản con không thể nào điều khiển được. Hơn nữa, bây giờ ba là Đại tá, về sau lại tăng chức, con……….. căn bản không cần lựa chọn.”
Trong mắt người ngoài chỉ thuần túy là bộ đội, thật ra thì mọi chuyện đã sớm thay đổi, nhìn xung quanh mà xem, làm gì có chuyện con cái cấp cao có quyền tự chủ hôn nhân, đúng, cũng là tự chủ, nhưng người khác giới thiệu, hai người xem mắt hợp nhau thì cưới, chỉ là, gia thế hai bên tuyệt đối sẽ không thua kém nhau bao nhiêu, nếu nói đến cái chuyện xưa Cô bé lọ lem và Hoàng tử, đến bây giờ còn chưa xuất hiện đâu! Ở gia đình quan chức chính phủ, để ý nhất là “Môn đăng hộ đối”!
Trên mặt Trần Mai xẹt qua tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, Trần Mai vỗ vỗ tay con gái, “Ba con hiểu rõ con nhất, mặt kệ con làm cái gì, ổng đều chiều theo ý con, ba con mò mẫm lăn lộn cả đời làm binh, cũng chịu không ít uất ức, nhưng cuối cùng ổng vẫn chịu đựng. Nhà chúng ta chỉ có một mình con, mẹ với ba làm sao nhẫn tâm để con chịu khổ. Vi Vi, ba với mẹ sẽ không phải là người như thế, chuyện hôn nhân của con cái quyết sẽ không lấy làm trò đùa, về sau con biết chưa. Tốt lắm, đi tắm, nên đi ngủ thôi.”
Hướng Vi bĩu môi, cười đi tắm, không hề nói mấy chuyện này nữa.
Sáng hôm sau thức dậy, Hướng Vi gọi điện thoại cho Lưu Khải, mặc kệ chuyện tối hôm qua mẹ nói có đúng không, cô phải hỏi thăm một chút.
“A lô…..”
“Anh Lưu Khải sao? Em là Hướng Vi nè.”
“A, thì ra là Vi Vi à, em đang ở đâu?”
“Em đương nhiên là ở Bắc Kinh. Hì Hì…….. em tính mai qua thăm mẹ nuôi, anh có muốn em nói gì với mẹ không.”
Lưu Khải trầm mặc một lúc, nói: “Vi Vi, em trấn an mẹ giúp anh, chờ anh về nhà, sẽ cẩn thận nói chuyện với mẹ.”
Hướng Vi nhướng lông mày, “A, vậy cũng tốt. Anh Lưu Khải, em sẽ làm. Cái đó……. Anh Lưu Khải, em muốn hỏi anh……….. Anh thật sự có bạn gái à?”
Lần này Lưu Khải càng trầm mặc lâu hơn, qua thật lâu mới chậm rãi nói: “Đúng, Vi Vi. Tốt lắm, chúng ta đừng nói mấy chuyện này nữa, kể chuyện của em cho anh nghe chút đi.”
Hướng Vi trong lòng thở dài, cũng may, không có nói lời gì với Lưu khải, Lộ Lộ cũng chưa từng nói chuyện gì với anh ấy, như vậy cũng tốt. Hướng Vi bắt đầu kể chuyện của mình, ngày nào đó gặp chuyện vui gì đó, sau chút chuyện lộn xộn lúc đầu, hai người hàn huyên sôi nổi khoảng một tiếng sau mới cúp điện thoại.
Ngày 1.5 Trịnh Lộ Lộ đã theo đoàn đi du lịch, Hướng Vi thở dài, đúng là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình mà!
Ngày 5.5 Hướng Vi gọi điện cho Trịnh lộ Lộ, vừa đúng lúc Lộ Lộ đã về đến trường, Hướng Vi suy nghĩ, rồi quyết định trở về kí túc xá nói chuyện, sau đó cô thu dọn đồ dùng, buổi tối đã quay về trường.
Trịnh Lộ Lộ thấy Hướng Vi xách theo bao lớn, bao nhỏ về phòng, hét lên một tiếng, ôm Hướng Vi nói: “Trời ơi, Tiểu Lục, mày đã đạt đến trình độ cao rồi, biết tao ở một mình, đặc biệt về phòng với tao.”
“Buông tay, buông tay, cổ em sắp bị chị làm gãy rồi.”
Trong túi Hướng Vi cầm theo đều là thức ăn, còn có một con vịt nướng, túi khác còn có chừng hai mươi lon bia, Trịnh Lộ Lộ thấy Hướng Vi bày mấy thứ này ra, kinh ngạc nói: “Tiểu Lục, hôm nay có chuyện gì muốn ăn mừng hở?”
Hướng Vi liếc cô nàng một cái, đóng kỹ cửa, Hướng Vi ngồi trên giường, nhìn Trịnh Lộ Lộ nói: “Lộ Lộ, xin lỗi, Anh t