Tác giả: Chu Mộng
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 134836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/836 lượt.
trôi qua, Cảnh Vĩnh Phúc được Lý Phỉ cho gặp đám người Nhược phu nhân đã 2 lần. Thủy tỷ hồi phục rất mau nhưng A Căn còn cần thời gian tĩnh dưỡng. Có người của Lý Phỉ canh gác bên ngoài, Cảnh Vĩnh Phúc không nói được nhiều.
Lần thứ ba Cảnh Vĩnh Phúc đi gặp Nhược phu nhân thì A Căn cơ bản đã khỏi. Không có lần thứ tư. Bởi vì lần thứ ba gặp Nhược phu nhân, Cảnh Vĩnh Phúc đã quyết không rời mẫu thân.
Người Cảnh Vĩnh Phúc rời bỏ là Lý Phỉ.
Sáng sớm hôm sau, Lý Phỉ gõ giường nhiều lần, cuối cùng, người đến không phải Cảnh Vĩnh Phúc mà là một tùy tùng, hắn biết nàng đã đi rồi.
"Nhà ngươi đi cả ngày hôm nay, chắc là rất bận việc”
A Căn hất tay: "Không nói chuyện với các ngươi nữa. Ta về trước, lát nữa sẽ đến..."
A Căn đi đã xa vẫn nghe tiếng nói chuyện theo gió truyền tới.
"Tiểu Tôm nhà ngươi nếu gả được cho tiểu tử này thì thật có phúc!"
"Tiểu Căn ca rõ ràng là người của Bình cô nương, làm sao tới phiên Tiểu Tôm nhà ta chứ? Huống chi hắn còn có một tiêu muội xinh đẹp, làm sao lại để ý Tiểu Tôm?"
"Chậc chậc... Nói đến Tiểu Thúy nhà hắn, thật sự là một mỹ nhân."
Người dân Hải Thôn đều là những ngư dân chất phác, kiếm ăn ven biển. Nam nhân đều xuống biển bắt cá, nữ nhân ở trên bờ rảnh rỗi, tự nhiên thành nhiều chuyện. Nhưng khi thuyền về, các nàng cũng rất bận rộn. Lúc này, các nàng đang nhanh chân chạy ra bờ biển. Nam nhân của các nàng không giống A Căn, chỉ cần đánh cá xong thì về nhà, bọn họ đều thích ở lại tán gẫu.
A Căn không thích như vậy, hắn cứ lên bờ là về nhà. Về đến nhà, lưng hắn thường ướt đẩm mồ hôi và lấm tấm muối.
Thủy Tỷ ra cửa, chỉ 1 bước đã đến cạnh A Căn.
Một thôn phụ từng nói rằng làn da nâu cùng thân hình cao lớn của nàng rất giống với những người dân miền biển.
A Căn vừa thấy nàng đi ra lập tức tập trung, quả nhiên, Thủy Tỷ không nói lời nào liền động thủ. A Căn thân vừa chuyển, đã bị trúng thế tấn công của nàng. Hắn chu miệng: "Thủy Tỷ lại khi dễ ta."
Thủy Tỷ mặt không thay đổi, thản nhiên nói: "Đứng còn chưa vững.", rồi xoay người, chỉ 1 bước đã vào trong nhà. A Căn thè lưỡi, một năm nay Thủy Tỷ tu vi tinh tiến, mấy hôm trước ra vào còn phải đi hai bước chân, hôm nay chỉ dùng một bước, hiển nhiên là nội công lại gia tăng. Chỉ là Lưu Ký Thủy tu vi càng cao, tính tình càng trong trẻo, lạnh lùng, vì thế lại càng tương phản với tính trẻ con của A Căn.
A Căn đi qua sân, vào nhà. Mùa hạ nóng bức nên cửa không đóng mà chỉ buông một tấm mành được kết từ rấ nhiều những vỏ sò nhỏ. Trên mành, trước cửa có đính một khúc xương đầu cá — bảng hiệu của quán nhà các nàng.
Tiểu Thúy mặc áo ngắn tay, úp mặt trên bàn đùa nghịch với một cái đĩa đựng đầy lá dược liệu."Ca đã về" Rồi cũng không ngẩng đầu lên.
"Ừ." A Căn đi đến góc nhà, lấy 1 cái khăn ẩm lau người. Hắn cố tình gây ra tiếng động cũng không nghe ai hỏi han gì, vì thế, nghiêm mặt nói: "Tiểu Thúy, ta khát !"
"Bên kia có trà lạnh, tự uống đi."
A Căn bất đắc dĩ phải tự lấy nước uống, cũng không dùng bát mà tu luôn cái ấm, không để vãi ra ngoài một giọt. Uống đã khát, hắn buông ấm trà, hỏi: "Vẫn còn ngâm nước?"
Tiểu Thúy lúc này mới ngẩng đầu, mỉm cười nói: "Dường như cả mùa hè đều ngâm trong nước!"
A Căn đỏ mặt, cũng may da hắn sẫm nên rất khó nhìn ra."Mẹ Thủy Hầu tử (alotoiday03: con khỉ nước) thật quá nuông chiều, chuyện gì cũng cho làm theo ý."
Tiểu Thúy cười gian: "Không có người ngoài ở đây, ca muốn nói phu nhân hả." rồi mỉm cười, "Ca kêu nàng là Thủy Hầu tử cũng được thôi, dù sao nàng cũng không có bộ dạng một tiểu thư."
A Căn nở nụ cười: "Ta không tiện gọi nàng ra ăn trưa, ngươi đi kêu đi."
Tiểu Thúy cười ra tiếng: "Sao không dám đi kêu ?"
A Căn ngại ngùng nói: "Ừm... Nam nữ khác biệt mà, tuy rằng không có gì, nhưng tóm lại không tốt..."
Tiểu Thúy che miệng cười rồi đi gọi.
"Nhanh thôi, có người đói !"
"Biết rồi! Phiền quá!" Từ trong buồng có tiếng đáp ra.
Mùa hè phiền toái, thời tiết nóng nực, cả người lúc nào cũng ướt mô hôi. Cảnh Vĩnh Phúc lúc này đang ngâm mình trong bồn nước, hai chân để ra ngoài. Nhược phu nhân mặc áo mỏng ngồi cạnh quạt phe phẩy thật tao nhã. Từ lúc mọi người đến đây, chỉ duy nhất bà vẫn giữ được phong độ. Nhược phu nhân ba mươi ba tuổi, không chút phấn son, quần áo giản dị vẫn rất xinh đẹp, khó trách khi mới đến Hải Thôn, các ngư dân đều không tin bà là mẫu thân Cảnh Vĩnh Phúc, nhưng lại nói Tiểu Thúy mới là con bà, Cảnh Vĩnh Phúc là con nuôi.
Cảnh Vĩnh Phúc đứng dậy, người ướt đẫm, thầm thì: "Nếu có thể chọn, con muốn mùa hè ở núi tuyết, mùa đông ở nơi đây, tuyệt biết bao nhiêu?" Vì tránh họ Lý nước Tiếp, lần này các nàng đã trở về nước Cảnh, đến nơi xa nhất này mà tránh. Lúc đi là cuối thu, nàng thầm nghĩ mùa hè dù nóng nhưng ở nơi ven biển luôn có gió nhất định sẽ mát mẻ, thực không tưởng tượng được đến mùa hạ ở đây chỉ có gió nhẹ, thậm chí không có gió, cực kỳ oi bức. Vì thế, Cảnh Vĩnh Phúc cả ngày đều ngâm nước, trở thành Thủy Hầu tử.
Nhận tấm khăn mềm mại từ tay Nhược phu nhân, nàng lau khô mình mẩy. Nàng đã đến tuổi dậy