Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Đại Phúc

Công Chúa Đại Phúc

Tác giả: Chu Mộng

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 134842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/842 lượt.

ũng là nhờ hắn, cứ hễ Vương lão nhân gật đầu thì hắn liền kéo khách nhà hắn đến quán để tiếp đãi. Hắn lại thường đem những chuyện mới mẻ vừa nghe trong thành về kể cho Cảnh Vĩnh Phúc nghe, đây mới là điểm tốt nhất của hắn. Ban đầu Tiểu Thúy cũng chú ý hắn, nhưng có một lần ngồi nghe Vương Tứ Nhi nói, được nửa chừng thì bị nước miếng hắn văng khắp mình rất ghê tởm, từ đó mới luôn tránh mặt.
Về phần Cảnh Vĩnh Phúc, nàng vẫn có thể chịu đựng bằng cách cầm tấm khăn che nửa khuôn mặt, phòng khi hắn đột nhiên văng nước miếng. Chuyện này làm nàng nhớ tới Lý Phỉ, ngày đó hắn dùng cuốn sổ con che chắn mực nàng đang mài bị văng ra. Chỉ khác là nàng không thấy Lý Phỉ đáng ghét như Vương Tứ Nhi.
"Bình cô nương, có chuyện lớn rồi!"
"Lần nào ngươi cũng bảo chuyện lớn, lần trước là con heo nhà Đổng viên ngoại chỉ sinh một con, lần này là chuyện gì?" Cảnh Vĩnh Phúc cười hỏi.
"Sắp có chiến tranh!" Vương Tứ Nhi mở to hai mắt nói, "Nước Cảnh ta và nước Tiếp sắp giao chiến. Lần này Dự đế muốn thôn tính nước Tiếp."
"Sao lại đánh lúc này?"
"Ta không biết." Vương Tứ Nhi dừng một chút nói, "Nghe nói lần này binh lính không đủ nên còn đang chiêu mộ. Hiện ở trong thành đang có chiêu binh đó. Bình cô nương, ngươi nghĩ coi, chiến tranh thật đáng sợ, chuyện chết người chứ giỡn đâu. Nhà ta từ cha tới con đều là con một, ta không nghĩ phải ra chiến trường, ta còn phải cưới vợ sinh con, báo hiếu cho cha!"
"Ngươi giống khuê nữ thế này sẽ chẳng bị chiêu mộ đâu, sợ gì?" Cảnh Vĩnh Phúc trêu ghẹo, "Mà cho dù có muốn chiêu mộ ngươi thì người ta cũng phải vuốt mặt nể mũi cha ngươi chứ. "
Vương Tứ Nhi cười ha ha đứng lên, Cảnh Vĩnh Phúc cũng làm bộ cười vội vàng đứng lên tránh nước miếng hắn phun ra.
"Bình cô nương thật đúng là khéo nói, khó trách cha ta có lần nói cô nương nếu có vốn nhất định có thể khuyếch trương quán thật lớn."
Cảnh Vĩnh Phúc thầm than Vương lão gia quả có mắt tinh đời. Quán trước đây của nàng chính là quán lớn số một ở biên cương.
Vương Tứ Nhi lại nói, "Nghe nói nước Tiếp thay đổi tướng trấn thủ biên cương. Vì lần thay đổi này mà Dự đế mới khẩn trương. Viên tướng ấy gọi là gì nhỉ, lý phần... không đúng... Lý — "
Cảnh Vĩnh Phúc nhanh tay cầm khăn che mặt, ngay sau đó, nghe cái kia tên vang ở bên tai.
"Lý Phỉ! Đúng đúng. Nghe nói Lý Phỉ này chẳng những là Vương gia mà còn là nam nhân xinh đẹp nhất nước Tiếp."
"Ha ha..." Cảnh Vĩnh Phúc cười lớn.
Thủy Tỷ im lặng thu dọn, đứng ở phía sau nàng cẩn thận lắng nghe.
"Bình cô nương, ngươi nói một đại nam nhân sao lại đặt tên là Phỉ, rõ ràng là một cái tên đàn bà. Ta còn nghe nói vì hắn quá đẹp như vậy nên lão hoàng đế nước Tiếp mới đặt cho hắn cái tên như vậy!"
"Ta cũng thấy lạ. Chẳng lẽ trên đời thực sự có nam tử tốt như vậy? "
Vương Tứ Nhi vỗ đùi: "Ngươi nói hắn có thể là nữ cải nam trang không?"
Cảnh Vĩnh Phúc khóe miệng run rẩy. Bên cạnh Thủy Tỷ âm thầm cười khổ. Thân thủ Địch vương nàng đã lĩnh giáo qua. Cảnh Vĩnh Phúc lần đầu tiên đến Địch vương phủ vấn an, nàng âm thầm đi theo, suýt nữa bị Lý Phỉ phát hiện. Cũng may Thủy Tỷ cơ trí, không để cho Lý Phỉ thấy bóng dáng, lại thêm công phu che dấu của Nhược phu nhân nên mới làm Lý Phỉ vòng vo hoài nghi Tư Mã gia.
Lần thứ hai Thủy tỷ liên hệ với Cảnh Vĩnh Phúc thành công cũng là nhờ tài năng của Tiểu Thúy. Nhờ Tiểu Thúy, nàng có thể đưa vào phủ Lý Phỉ các loại dược liệu, hợp với mê hương, gây mê được người hầu trong phủ Địch vương. Sau đó, lại gây mê Lý Phỉ, rồi trốn ra ngoài với sự giúp sức của Thủy Tỷ, sau khi thoát thân, theo kế đã định, Cảnh Vĩnh Phúc không vội rời đi mà trước tiên đến trọ tại một khách sạn gần đó.
Lý Phỉ không thể ngờ Cảnh Vĩnh Phúc sau khi trốn khỏi Địch vương phủ vẫn còn ở lại kinh thành mấy ngày, vừa vặn thời gian hắn âm thầm hạ cấp truy lùng nàng khắp nơi. Mà Cảnh Vĩnh Phúc cũng không thể ngờ được khi nàng rời đi, Lý Phỉ lại tung chưởng vào làm gãy 2 móng tay (alotoiday03: gãy 2 móng tay mà làm gì to tát thế nhỉ, ko nam tính tí nào).
2 móng tay kia thường xuyên làm Cảnh Vĩnh Phúc nghĩ lại, làm thay đổi những gì nàng quan sát được từ hắn trong suốt 2 năm qua, những thay đổi đã nhen nhúm từ khi nàng biết hắn đã định giết nàng lại không đành lòng xuống tay.
Đặt mình vào vị trí của Lý Phỉ, nàng cảm nhận được rõ ràng tâm tình của hắn. Trong lúc mất tự chủ để nảy sinh hứng thú với một tiểu nhân vật."Không có lần sau" là không muốn giết nàng, hắn quả đã không nghĩ sẽ lún quá sâu vào tình ái. Mà "Bán mình" tưởng là giữ nàng lại thật ra lại là làm cho nàng đi xa hơn.
Cảnh Vĩnh Phúc xác định Lý Phỉ đối với nàng thực sự có tình cảm, một thứ tình cảm khác với tình cảm của Lý Dịch. Nhưng khi hiểu được thì nàng đã muốn rời xa hắn.
Là hắn bức nàng hết lần này đến lần khác chỉ có thể cúi đầu nói đúng vậy. Là hắn làm cho nàng nhìn không ra tâm tư hắn. Hay là nàng thanh cao lại kiêu ngạo, không muốn bị sắc đẹp của hắn mê hoặc.
Là hắn — thích nàng. Làm sao có thể ngờ?
Vương Tứ Nhi vẫn lải nhải bên tai: "Nghe nói hắn võ công rất cao, còn rất quá