pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

ết cô lâm vào tình huống khó khăn nên mới giúp cô giải vây. Nếu không, với tính cách của anh, làm gì có chuyện phí thời gian, phí lời cùng người khác như thế.
Cố Hải Đông thấy Tăng Lý đi ra, tiến lên vài bước, muốn gọi cô lại. Thế nhưng Chu Văn đã cố ý lớn giọng nói: “Sư mẫu, nếu chị mệt thì có thể vào phòng làm việc của thầy Ngải. Trong đó còn có giường, chị cứ nằm nghỉ ngơi một lát, chờ thầy Ngải tan ca.”
Tăng Lý cắn răng, không để ý tới Cố Hải Đông, nhanh chóng bước theo Chu Văn. Hiểu lầm thì hiểu lầm vậy, chỉ cần thoát khỏi tên Cố Hải Đông dai như đỉa kia là được rồi.






Tăng Lý đi theo Chu Văn đi tới chỗ ngã rẽ hành lang, vào một căn phòng.
Chu Văn mở cửa, đưa chìa khóa trả lại cho Tăng Lý, nói: “Đây là phòng nghỉ chung của thầy Ngải và bác sĩ Lữ. Nhưng hôm nay bác sĩ Lữ không có ở đây, chắc chắn không tới đâu, cho nên chị cứ tự nhiên.” Chu Văn nói ngọng n và l, bình thường hay bị người khác cười, nhưng lần này cô vô cùng cẩn thận mà nói, chỉ sợ mình nói nhầm ‘lữ’ thành ‘nữ’ thì thật là rắc rối to.
Đợi Chu Văn đi rồi, Tăng Lý mới quan sát một lượt quanh phòng.
Một căn phòng rất nhỏ, cạnh cửa sổ có một chiếc bồn rửa mặt và một tủ treo quần áo, ngoài ra còn có ba chiếc ghế đơn, một chiếc bàn làm việc.
Đương nhiên, không có chiếc giường nào như trong lời bịa đặt của Chu Văn!
Sáu chữ đó khiến Tăng Lý cứng họng, không biết nói gì thêm.
Ngải Cảnh Sơ cũng không nói gì nữa, đi tới bồn rửa tay. Loại xà bông anh dùng là loại có hình dáng kiểu cũ. Anh tỉ mỉ rửa hai lần, từ đầu ngón tay tới kẽ tay, từ mu bàn tay tới cổ tay.
“Không biết cô thích ăn gì nên tôi chỉ gọi mấy món bình dân.” Anh thẳng thắn nói, sau đó bày cơm và đồ ăn ra bàn, tựa hồ không hề cho rằng mấy câu nói ban nãy của Tăng Lý là có ý muốn cáo từ.
Tất cả đều không phải những món Tăng Lý thích ăn nhưng lại vô cùng phù hợp với tình trạng đeo niềng hiện giờ của cô.
Cô đứng tại chỗ, không biết nên lùi hay tiến. Nếu bỏ đi bây giờ, hình như thực sự không phải phép cho lắm.
Thế là, Tăng Lý nằm mơ cũng chẳng ngờ tới, cô và Ngải Cảnh Sơ lại có dịp thứ hai ngồi ăn với nhau.
Thực ra vừa rồi ngồi chờ Ngải Cảnh Sơ, cô đã thầm nghĩ, nếu lần này hai người đi ăn thì hẳn là do cô mời cơm. Bởi vì Ngải Cảnh Sơ đã giúp cô nhiều như vậy, hơn nữa cô còn phá hỏng xe của người ta. Đấy là còn chưa nói đến, xã hội này chỉ có bệnh nhân mời cơm bác sĩ, chứ lấy đâu ra bác sĩ mời cơm bệnh nhân.
Lúc này, một chiếc ghế đã được di chuyển tới cạnh bàn làm việc, trên mặt bàn là cơm nước đã bày sẵn. Tăng Lý ngồi vào vị trí chính diện với bàn làm việc, Ngải Cảnh Sơ ngồi ở phía trong, bị vướng chiếc bàn vi tính dưới gầm bàn nên anh không thể duỗi chân, tư thế ngồi rất cứng nhắc.
Bận rộn cả buổi sáng, có vẻ rất đói, anh ngồi yên lặng ăn khá nhanh.
Còn Tăng Lý, bởi vì vừa thay mảnh kim loại trên niềng răng nên chưa quen, ăn rất vướng víu. May mà đồ ăn anh mua đều là những món không cần phải nhai quá nhiều.
Ngải Cảnh Sơ vốn ít nói, Tăng Lý cũng chẳng khác là bao, vậy nên bữa cơm trôi qua trong yên lặng.
Tăng Lý đang thầm nghĩ, có lẽ sự im lặng này còn duy trì đến hết bữa cơm thì bất chợt Ngải Cảnh Sơ lên tiếng: “Chỗ cô làm việc buổi trưa có thời gian nghỉ không?”
“Không nghỉ.” Tăng Lý đáp.
Gian phòng lại khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.
Qua một lúc, Ngải Cảnh Sơ mới hỏi: “Còn bữa trưa thì sao?”
Tăng Lý nhìn Ngải Cảnh Sơ một chút, cảm thấy Ngải Cảnh Sơ hơi lạ, dường như tìm chuyện để nói không phải phong cách của anh. Anh gượng gạo hỏi cô những vấn đề không đâu, chẳng lẽ cũng vì cảm thấy không tự nhiên?
“Gọi cơm ở ngoài mang đến, không thì sáng mang cơm từ nhà đi, cũng có khi nhờ đồng nghiệp canh chừng rồi tranh thủ ra ngoài ăn, miễn là không được để phòng không người.” Cô phối hợp bổ sung thêm vài câu.
“So với chúng tôi có vẻ sít sao hơn.” Ngải Cảnh Sơ nói.
“Nhưng lúc làm việc, phần lớn thời giờ chúng tôi đều ngồi không, đâu có bận bịu như các anh ở đây.” Tăng Lý cười.
“Giờ giấc ở phòng khám cũng có quy luật, không giống phòng phẫu thuật.” Ngải Cảnh Sơ nói tiếp.
Nói tới chuyện phẫu thuật và ăn uống, trong đầu Tăng Lý đột nhiên xuất hiện một vấn đề. Cô tò mò hỏi: “Lúc làm phẫu thuật, bác sĩ có được ăn cơm không?”
Ngải Cảnh Sơ nhìn cô, không hiểu vì sao cô lại hỏi chuyện này, đáp: “Không được.” Nếu có thể ăn thì còn gì bằng.
“Nhưng có những cuộc phẫu thuật kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, cũng không được ăn à?” Tăng Lý tiếp tục hỏi.
“Không được.”
“Phải đứng à?”
“Không nhất định. Cái đó còn phải xem làm phẫu thuật ở bộ phận nào.”
“Vậy đi WC thì sao?” Tăng Lý rốt cuộc đi tới vấn đề muốn hỏi nhất, cô nhìn thoáng qua bàn ăn, có vẻ câu hỏi này... không phù hợp lắm.
“Chịu đựng.”
“Nhịn không được thì sao?” Cô hỏi đến cùng.
“Vạn bất đắc dĩ thì phải đổi người, sau đó rửa sạch tay chân, khử trùng, thay quần áo.”
Nghe đến đây, Tăng Lý chợt cảm thấy tất cả các bác sĩ quả thật cao siêu.
Ngải Cảnh Sơ ăn xong trước, nói: “Cô từ