Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

ây, sau đó bắt đầu giãy giụa nhưng đã bị Ngải Cảnh Sơ tóm chặt không buông.
Tăng Lý không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh.
Ngải Cảnh Sơ sợ đứa bé cứ xê dịch mãi trên đất sẽ bi trầy da, bèn kéo nó đứng dậy, ôm vào trong lòng nói: “Con nghe chú nói, chú sẽ mua kẹo, mua nước, mua gà rán cho con ăn, đưa con đi cầu trượt, vào vườn bách thú xem gấu trúc.”
Tăng Lý mỉm cười. Phỏng chừng anh đã nói hết tất cả mấy lời dùng để lừa trẻ con rồi.
Thằng bé nghe vậy, dần dần thôi giãy giụa, cuối cùng đứng im.
Lúc ấy, Tăng Lý mới nhìn rõ khuôn mặt thằng bé. Cô sửng sốt, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa.
Mùa xuân rồi, mùa xuân đã phủ xuống từ lâu. Tất cả mọi người đều chỉ mặc áo mỏng, còn thằng bé này lại mặc một chiếc áo bông nhỏ, vừa bẩn vừa rách. Tóc nó không dài, nhưng bị cắt xén so lo chẳng đều nhau. Nó có gương mặt giống một gương mặt nào đó cô đã thấy trên tivi, hôm nay lần đầu tiên cô được chứng kiến tận mắt, cũng chính là vấn đề cô và Ngải Cảnh Sơ vừa mới bàn luận – sứt môi hở hàm ếch.
Tăng Lý tới gần hơn. Thằng bé phát hiện ra sự quan sát của mọi người, vội vàng giãy khỏi sự kiểm soát của Ngải Cảnh Sơ rồi chạy mất.
Trận giằng co vừa rồi đã thu hút ánh mắt nhiều người, lại thêm khuôn mặt của thằng bé không bình thường như vậy, càng khiến người đi đường dừng lại xem.
Đúng lúc ấy, Tăng Lý nghe thấy có người gọi mình: “Tăng Lý!”
Cô ngẩng đầu, cách vài bước chân chẳng phải ai xa lạ, là mẹ Tăng.
Mẹ Tăng đi đằng trước, bà có chìa khóa căn hộ của Tăng Lý, không nói lời nào, bà mở cửa, thay dép đi thẳng vào trong nhà. Tăng Lý chậm chạp theo sau.
Sau khi cất chìa khóa vào túi xách, mẹ Tăng quẳng túi lên bàn, ngồi phịch xuống sofa, ngẩng đầu lạnh lùng hỏi: “Cậu ta là ai?”
“Bạn con.”
“Mẹ đang hỏi, cậu ta là ai?”
Tăng Lý biết mẹ muốn hỏi cái gì, nhưng cô không trả lời.
“Là vị bác sĩ kia sao?”, mẹ Tăng cười khẩy: “Mẹ đã nghe Tần Lệ Hoa nói rồi. Lúc đó mẹ còn không tin, mẹ còn nói với dì ấy, con gái tôi không phải loại người tùy tiện liếc mắt đưa tình với người khác, từ nhỏ tôi đã quản nó nghiêm ngặt, chưa từng có bạn học nam nào gọi điện tới nhà.”
...
“Thế mà Tần Lệ Hoa nói, Tiểu Cố đi tới bệnh viện cùng con, ngồi ở phòng khám đợi con hơn một giờ đồng hồ. Người ta xin nghỉ việc cả ngày để tới gặp con, sợ con ngồi một mình chán, cuối cùng con lại không thèm để ý tới người ta, cùng với một bác sĩ... tên gì mẹ quên mất rồi, chạy mất.”
...
“Con xem xem, đang ngồi ăn cơm trước mặt nhiều người như vậy, người ta nói con gái mình không được dạy dỗ tử tế, mẹ biết giấu mặt vào đâu?”
...
“Lúc đó mẹ còn không tin, nghĩ là con vẫn chưa quên được Vu Dịch, cố ý làm trò trước mặt người ta, nên chưa hỏi con chuyện này. Hôm nay muốn tới thăm cô con gái một tháng chưa gặp, thật không ngờ lại thấy con thân mật với một người đàn ông.”
...
“Nếu con thật sự đã hồi tâm chuyển ý, muốn tìm đối tượng thì tìm cho tốt. Tần Lệ Hoa giới thiệu Tiểu Cố cho con, bố cậu ta làm việc ở ủy ban thành phố, lên như diều gặp gió, nhà cửa có tới sáu bảy căn, thậm chí chuyện cho con trai ra ở riêng sau khi cưới nhà người ta cũng đã chuẩn bị cả rồi. Tốt như vậy con còn muốn gì nữa?”
...
“Đừng có nói với mẹ về yêu với chả đương! Vớ va vớ vẩn! Tình yêu có làm cơm ăn được không? Có nhà mà ở không?”
Mẹ Tăng nói trong kích động, có lẽ thấy Tăng Lý còn đang đứng mà mình ngồi lại có chút xa cách nên bà đứng dậy.
Từ đầu tới cuối, Tăng Lý không hề lên tiếng, không hề phản ứng.
“Tên cậu ta là gì?”
Tăng Lý vẫn không đáp.
“Bố mẹ làm gì?”
Vẫn im lặng.
“Có nhà riêng không?”
Tăng Lý vẫn đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn chỗ khác.
Giằng co một hồi, mẹ Tăng dường như nguôi giận, đi tới trước mặt Tăng Lý, kéo cô ngồi xuống.
Bà nhẹ giọng, tận tình khuyên bảo con gái: “Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con, sợ con sau này vất vả. Mẹ trải qua khổ cực mới biết, mùi vị đó không dễ gì nuốt được. Hơn nữa, bố của Cố Hải Đông và bố con cũng làm việc cùng một tòa nhà, thường xuyên gặp mặt. Con làm vậy thật sự không hay cho lắm.”
Tăng Lý đột nhiên quay sang nhìn mẹ Tăng, hỏi: “Con có ba ông bố, mẹ nói bố nào?”
Câu nói của cô tựa như bùa chú, lập tức chọc giận mẹ Tăng. Bà vung tay lên tát cô một cái. Tăng Lý không hề né tránh, chấp nhận cái tát kia
Trước đây, Ngũ Dĩnh mỗi lần bị bố đánh là chạy tới trường hoặc tới nhà Mã Y Y trốn, không thì tới kể tội bố với bà nội, bà ngoại. Còn Tăng Lý, bị đánh, cô chưa từng trốn khỏi nhà hay bỏ đi qua đêm không về, bởi vì cô không thể, càng không có gan.
Vì quá tức giận, cái tát của mẹ Tăng bị lệch một chút, không phải vào má Tăng Lý mà là vào mũi và miệng. Tăng Lý cảm thấy đau rát, da mặt tê dại. Cô từ nhỏ tới lớn đều không sợ bị ăn đòn, không phải là vì không sợ đau mà cô cảm thấy, lúc phạm lỗi, thà rằng chịu đau một trận còn hơn là bị mẹ càu nhàu mắng nhiếc cả ngày.
Mẹ Tăng đứng dậy, chỉ vào mặt Tăng Lý mà mắng: “Được lắm, đủ lông đủ cánh rồi dám cãi lại tôi đúng không? Cô học ai hả?”
...
“Suốt ngày chơi bời lêu lổng với mấy đứa