Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.

p thuốc lá nữ, bốn đầu thuốc đã hút hết, và một chiếc gạt tàn.
Tăng Lý bưng hai cốc nước ra, áy náy nói: “Nhà tôi không có trà, chỉ có nước trắng.”
Đèn trong phòng khách rất sáng, Ngải Cảnh Sơ vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt Tăng Lý. Chắc chắn cô vừa khóc. Viền mắt sưng mọng, khóe môi có một vết thương, còn khá mới, hình như bị niềng răng đâm vào.
Chăm chú quan sát rất lâu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, phát hiện má và mũi cô cũng sưng đỏ, nhìn kĩ còn có thể nhận ra dấu ngón tay.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Tăng Lý gượng gạo, lên tiếng giải thích: “Không cẩn thận bị ngã.”
Chẳng ngờ anh hỏi: “Mẹ cô đánh cô sao?”
Bị mẹ đánh, cho dù là trẻ con cũng cảm thấy mất mặt, huống chi là người lớn như cô. Tăng Lý đỏ mặt, lập tức đáp: “Không.”
Lên tiếng phủ nhận xong, cô định nói thêm vài câu biện hộ, nhưng nghĩ thế nào lại thôi.
“Vì tôi?” Ngải Cảnh Sơ lại hỏi.
“Không phải.” Tăng Lý lắc đầu.
Anh im lặng, không biết anh có nên tin hay không, Tăng Lý lại nói: “Thật sự không phải vì anh”, cô ngập ngừng, “Mẹ con cãi nhau, tôi nói mấy câu hỗn xược, cho nên...”
Cô mới nói được một nửa, chẳng hiểu nước mắt từ đâu lại trào ra, cô vội vàng đưa tay lên lau. Nhưng vừa lau được mắt phải, mắt trái đã nhòe...
Từ nhỏ cô đã hay khóc, nhưng chỉ ở trước mặt người nhà và Vu Dịch. Ngải Cảnh Sơ là trường hợp ngoại lệ đầu tiên.
Tăng Lý nói: “Có đôi khi tôi cảm thấy mẹ chỉ là nghĩ cho tôi, tái hôn đi tái hôn lại là để tìm một gia đình tốt nhất cho tôi. Mẹ can thiệp cào chuyện học hành, yêu đương, công việc của tôi, chẳng qua là vì trước đây mẹ tôi quá khổ sở, không muốn nhìn thấy tôi dẫm vào vết xe đổ của mình.”
...
“Nhưng, cũng có lúc tôi tự hỏi, tại sao mẹ làm mọi việc là lại không hỏi qua tôi, xem tôi muốn gì. Mẹ luôn cho rằng thứ mẹ thích sẽ tốt với tôi. Nhiều khi tôi thầm nghĩ, nếu không có một gia đình như thế, không có cha mẹ như thế, thật tốt biết bao.”
Ngải Cảnh Sơ vẫn im lặng, không hề lên tiếng an ủi cô, để mặc cô lau nước mắt. Đợi cô bình tĩnh rồi, anh mới đề nghị: “Ra ngoài đi dạo đi!”
Hai người ra khỏi khu chung cư. Anh không hỏi cô muốn đi đâu, lái xe tới bên bờ sông mới dừng lại.
Ánh đèn trong chiếc thuyền nhỏ trên mặt sông sáng lấp lánh.
Mui xe và cửa sổ đều đã mở, gió đêm lùa vào quấn quít trong xe, quét qua gương mặt Tăng Lý, gợi cảm giác vô cùng mát mẻ.
Ngải Cảnh Sơ yên lặng nhìn màn đêm xa xăm.
“Trên đời này, nhiều thứ chúng ta có thể lựa chọn, có thể cố gắng đạt được, nhưng có rất nhiều chuyện chúng ta phải bất lực. Gia đình và cha mẹ, thuộc về nhóm thứ hai.” Nói xong, anh quay đầu sang nhìn cô, chậm rãi bổ sung: “Tôi mồ côi từ trong bụng mẹ.”
Tăng Lý sửng sốt, dường như không kịp tiêu hóa những lời của Ngải Cảnh Sơ, trong đầu cô lặp lại câu nói ấy một lần nữa mới hiểu được hết hàm ý của anh. Cô kinh ngạc tột độ, nhưng không dám quay sang nhìn thẳng anh, chỉ có thể cô gắng che giấu tâm tư của mình, tránh để lộ ra vẻ thương hại người đối diện.
Ngải Cảnh Sơ vẫn bình thản nhìn mặt sông, cơ hồ trong đầu nghĩ xem nên kể câu chuyện của mình ra như thế nào. Trán anh khẽ nhăn lại, rồi lại dãn ra.
Anh nói: “Khi bố mẹ tôi yêu nhau, vì gia đình phản đối nên bố đưa mẹ tôi bỏ đi, chẳng được bao lâu thì bố tôi đột ngột qua đời. Sau đó mẹ mới phát hiện đã có thai. Bà nội tôi biết được, dùng trăm phương ngàn kế bắt mẹ sinh tôi ra. Sau đó...”
Giọng nói của anh trầm xuống và nặng nề, không giống như đang tự thuật, anh dường như đang kể chuyện của một người khác. Ngắn gọn và đơn giản như thế, nhưng rất rõ ràng, chỉ có điều, kể tới đây, anh dừng lại.
Tăng Lý rốt cuộc không kiềm chế được nữa, quay sang nhìn Ngải Cảnh Sơ.
Hai người ngồi trong xe, động cơ đã tắt, cũng không mở đèn. Dưới ánh trăng yếu ớt, cô có thể trông thấy rõ đường nét khuôn mặt anh, nhưng không thể nắm bắt được thần sắc của anh.
Anh tiếp tục: “Sau đó, mẹ tôi sinh đứa trẻ, theo nhu cầu của hai bên gia đình.”
Đứa trẻ ấy, đương nhiên là anh. Nhưng, cái ‘nhu cầu’ mà anh nói kia rốt cuộc nghĩa là gì, anh không giải thích.
Bà mẹ chồng ấy đương nhiên chỉ cần có được thứ bà muốn, rồi sau đó sẽ khiến cho hai mẹ con họ phải rời xa nhau.
Tăng Lý còn nhớ sau khi trở thành bệnh nhân của Ngải Cảnh Sơ, có một sáng đã gặp anh trong thư viện. Anh ngồi đọc sách dưới ánh mặt trời chiếu qua lớp thủy tinh, lúc ấy trong đầu cô thình lình vang lên câu nói của mẹ Mã Y Y: “Bà mẹ nào tích đức tám đời nuôi được một đứa con như thế!”
Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ là một sự mỉa mai...
Ngải Cảnh Sơ nhẹ nhàng đặt tay phải lên vô lăng trước mặt.
Tăng Lý hạ mi mắt, nhìn theo tay anh.
Không biết có phải là thường xuyên được khử trùng và đeo bao tay hay không mà làn da ở mu bàn tay con trắng hơn da mặt và cánh tay.
Bất chợt anh lại hạ tay xuống, đặt vào cần gạt số. Lúc ấy trong lòng Tăng Lý bỗng xuất hiện cảm giác muốn nắm lấy bàn tay kia, tựa như vô số lần anh an ủi, dỗ dành cô...






“Tăng Lý!” Ngải Cảnh Sơ