Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
Ngũ Dĩnh, Mã Y Y kia, không chịu học hành tử tế, lại còn học đòi cãi mẹ.”
...
“Bao nhiêu năm qua tôi không ghét bỏ cô là con chồng trước, cô còn dám ghét bỏ tôi à.”
...
“Đừng cho là tôi không biết trong đầu cô nghĩ gì. Cô không thích Cố Hải Đông chẳng qua là vì cậu ta không được đẹp trai. Tôi còn không hiểu rõ cô à? Từ nhỏ đã thích mấy thằng con trai trắng trẻo đẹp trai như thằng Vu Dịch ấy. Đàn ông có cái mặt đẹp thì được tích sự gì? Vu Dịch nó yêu cô không hả?”
Nghe tới Vu Dịch, Tăng Lý không cầm được nước mắt, từng giọt rơi xuống.
Đúng thế, mẹ rất hiểu cô, mẹ biết rõ cái gì có thể uy hiếp cô.
Nước mắt đọng lại trên mặt, một vệt lăn dài trên má, rồi từ từ bốc hơi, khô lại dính trên mặt khiến da mặt cô đau rát.
“Mẹ đừng nhắc tới nữa được không?” Tăng Lý nói.
“Sao hả, nói động một tý đã không được. Bạn bè thân thiết có ai không biết chuyện của hai đứa mày hả? May mà tôi đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Tăng kia, nếu không thật chẳng biết giấu mặt vào đâu! Cháu yêu chú, chuyện này truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi con ạ. Mẹ thằng Vu Dịch đó còn tới tận nơi tìm tôi, vênh váo tự đác thế này cô không biết sao?”
Tăng Lý ngồi yên lặng, âm thầm khóc.
Cắt đứt cơn tức giận của mẹ Tăng là một cuộc điện thoại. Dượng gọi điện hỏi Tăng Lý đã về nhà chưa. Mẹ Tăng nói vài câu rồi bỏ đi.
Nước mắt cô vẫn chưa ngừng rơi.
Tăng Lý gọi mẹ Vu Dịch là bà Tư, chuyện bà Tư tới tìm mẹ Tăng, cô vẫn còn nhớ rõ ràng, lúc ấy, mẹ Tăng chưa biết chuyện giữa cô và Vu Dịch.
Bà Tư cũng giống như rất nhiều người mẹ trong phim ảnh, đều cho rằng đây là họ hàng gần, lại còn kém vai vế, chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến người ta chê cười, hơn nữa bà cũng sợ Tăng Lý làm ảnh hưởng tới con đường học hành và tiền đồ của con trai mình. Huống chi, hai mẹ con cô lúc ấy còn bị cả nhà họ Tăng coi là kẻ thù, chết cũng không muốn tới đó. Thế nhưng, đối mặt với sự hùng hổ của đối phương, mẹ Tăng vẫn ngang ngạnh gân cổ lên cãi.
Đương nhiên cũng như mọi lần, mẹ Tăng không chỉ mắng Vu Dịch, mà còn mắng cả nhà họ Tăng không trừ một ai.
Kết quả khỏi cần đoán, bà Tư bị mẹ Tăng chửi mắng đến uất ức, hận thấu xương hai mẹ con cô. Nhưng bà không giống những người mẹ khác, nếu như mẹ Tăng nổi trận lôi đình bắt Tăng Lý đoạn tuyệt quan hệ với Vu Dịch, thì bà Tư lại một chữ cũng chảng nhắc tới. Bà khéo léo, có nhu có cương, ngay cả mẹ Tăng cũng phải mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Kì nghỉ hè năm ấy là quãng thời gian vui vẻ nhất của Tăng Lý.
Cô và Vu Dịch đu du lịch Đông Sơn, trên núi, anh đã nói sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
Mãi mãi?
Khi mọi người đều không phản đối nữa, Tăng Lý và Vu Dịch có thể quang minh chính đại hẹn ước bên nhau, cũng là lúc Tăng Lý phát hiện, hóa ra tình yêu này không giống như cô mong đợi.
Cô quen biết anh từ khi còn nhỏ, yêu anh đến mức đau nhức cả trái tim, nhưng rồi lại cảm thấy, hai người không hề hợp nhau. Cuối cùng cô hiểu ra, người mà cô hiểu rõ chỉ là Vu Dịch trong ảo tưởng khi cô còn trẻ mà thôi, thật sự không phải anh...
Vu Dịch là con út trong nhà, dù hiền lành nhưng vẫn có phần kiêu căng. Bạn bè khác giới của anh nhiều vô kể, nói chuyện dăm ba câu đã có thể thân mật, khi tụ tập bạn bè anh đều dùng ánh mắt ngọt ngào như đường mật mà đối đãi với mọi người.
Người con trai với những điểm sáng chói như ánh mặt trời kia thật sự đã ở bên cạnh cô, rất gần, thế nhưng cô lại cảm thấy mơ hồ.
Ngũ Dĩnh nói với cô: “Người cậu yêu không phải Vu Dịch, mà chỉ là thứ tình yêu cậu tưởng tượng ra mà thôi.”
Sau đó, Ngũ Dĩnh kể với cô chuyện cô ấy chia tay bạn trai.
Tăng Lý đột nhiên cảm thấy đồng cảm với Ngũ Dĩnh. Trong khó khăn, muốn buông tay không được, vậy mà lúc thuận buồm xuôi gió rồi chỉ phủi tay một cái là đã chia đôi con đường.
Cô vừa lo lắng vừa băn khoan, không mốn đối mặt với cái tính Diệp Công thích rồng* của mình, bao nhiêu bất an cứ chồng chất khiến cô đau đầu.
(*Diệp Công thích rồng: ngụ ý bề ngoài tỏ ra thích một vật nhưng trong lòng lại sợ hãi chính vật đó.)
Cô sợ bạn bè của Vu Dịch, nhưng đồng thời lại sợ anh không cho cô tiếp xúc với họ.
Cô lúc nào cũng sợ Vu Dịch ở Mỹ quen với người con gái khác, nhưng cũng rất muốn có ai cướp anh khỏi tay cô đi.
Mãi tới một ngày, Vu Dịch ở bên kia đại dương gọi điện về, nói với cô: “Cá Nhỏ, xin lỗi. Chúng ta không hợp nhau, mình chia tay đi.”
Vậy là cuối cùng, mẹ Vu Dịch đã thắng. Bà không hề làm bất cứ chuyện gì, thờ ơ mặc kệ con trai mình qua lại với một đứa con gái chẳng đáng để tâm, đến lúc thích hợp chỉ cần mỉm cười để nghiệm thu kết quả mà thôi.
Hè năm ấy là kỉ niệm một năm đạo diễn nổi tiếng Atonio qua đời, các bộ phim của ông liên tục được trình chiếu trong trường. Một tối nhàn rỗi, Tăng Lý cũng đi xem phim, bộ phim có tên Beyond the clouds. Chi tiết cuối cùng, khi cô gái quyết định làm nữ tu sĩ, chàng trai giữ cô lại và hỏi: “Nếu anh nói anh yêu em thì sẽ thế nào?”
Cô gái đáp: “Thì sẽ giống như thắp một ngọn nến mập mờ trong căn phòng sáng rực.”
Tình yêu, hóa ra lại nhỏ bé đến thế, kh