Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

c tạp tới bệnh viện.
Từ sau lần chia tay kia, cô và Ngải Cảnh Sơ chỉ liên lạc điện thoại với nhau một lần về đứa bé sứt môi. Nói xong, hai người cũng không thừa thãi thêm một câu nào liền cúp máy.
Thời gian này nhiều đồng nghiệp được cử đi bồi dưỡng, ca làm thiếu người, Tăng Lý không thể xin nghỉ, mãi hôm nay mới xin về sớm được. Vì tới muộn nên cô chẳng kịp đăng kí lấy số, mà vội vã đi lên tầng trên.
Nhìn thấy Tăng Lý, cô y tá tới nhận phiếu khám lên tiếng: “Sao chị tới muộn thế? Chị ngồi tạm ở ngoài này đợi một chút, thầy Ngải đang họp ở phòng bên, tôi chạy qua hỏi thầy còn khám nữa không rồi quay lại nói với chị.”
Tăng Lý cảm ơn cô y tá rồi đi ra ngoài cửa, không ngờ lại bắt gặp Ngải Cảnh Sơ đi về phía mình.
Chu Văn vừa đi vừa nói chuyện với Tăng Lý: “Bộ váy này của chị đẹp quá! Chị mua ở đâu thế? Rõ ràng chị lớn tuổi hơn em mà nhìn chị sao cứ thấy trẻ hơn em là thế nào nhỉ? Chẳng trách ai kia đối với chị lại...” Chu Văn nháy mắt với Tăng Lý, nói lấp lửng.
Tăng Lý không để ý tới câu nói đùa của Chu Văn, đi được mấy bước, cô kéo Chu Văn lại hỏi: “Chu Văn, chị muốn đổi bác sĩ khác, liệu có được không?”
“Chị không thích em sao?”
“Không phải.”
Chu Văn tỏ ra ấm ức: “Em là đệ tử mà thầy Ngải hài lòng nhất, tuy rằng thầy ấy thỉnh thoảng có không thích tính em nhưng mà em làm việc rất nghiêm túc, chỉ vì quý chị nên mới nói đùa với chị, em...”
Tăng Lý biết Chu Văn hiểu lầm, vội vàng lên tiếng: “Không phải, ý chị là thầy Ngải... Có thể đổi sang phòng khám của bác sĩ khác được không?”
Chu Văn tròn mắt kinh ngạc: “Hai người làm sao thế? Cãi nhau hả? Chia tay?”
Tăng Lý vội nói: “Em đừng hỏi nữa, trả lời chị đi, có được hay không?”
Chu Văn thấy vẻ mặt của Tăng Lý rất nghiêm túc, không giống đang đùa: “Thật sự muốn đổi?”
“Ừm.” Đêm hôm ấy, Ngũ Dĩnh kích động mà nói với cô những lời kia, cô cũng nghĩ mình quá ích kỉ, cho dù Ngải Cảnh Sơ có thích cô hay không, cô cũng không nên tiếp cận anh vì mục đích nào khác.
“Đổi thì đổi được, chẳng phải chị cũng chuyển từ phòng khám của bác sĩ Lý tới đây sao. Nhưng mà thông thường thì các bác sĩ khác không thích bệnh nhân chuyển giữa chừng, hơn nữa chị lại không nới rõ nguyên nhân cụ thể...”
Tăng Lý lúng túng.
Chu Văn lại nói: “Còn một cách.”
“Cách gì?”
“Hơi thiếu đạo đức!”
“Hả?”
Chu Văn nhìn chung quanh vẻ cảnh giác, nhỏ giọng nói với Tăng Lý: “Chị đến văn phòng bệnh viện phê bình thầy Ngải, nói: Có thầy ấy thì không có chị, có chị thì không có thầy ấy. Sau đó chị sẽ được chuyển bác sĩ.” Nói xong, Chu Văn tự trách: “Em nghĩ ra cách này, đúng là vì đại nghĩa diệt thân rồi!”
Đương nhiên Tăng Lý cũng không có gan tiếp nhận ý tốt của Chu Văn.
“Không sao đâu, có những bác sĩ một năm không biết bao nhiêu lần bị bệnh nhân trách cứ ấy chứ. Cùng lắm thầy Ngải chỉ bị trừ tiền lương, hoặc là cuối năm phải làm sát hạch nghiệp vụ, hoặc là đình chỉ công tác một thời gian thôi!” Chu Văn cố ý khoa trương.
Khi hai cô còn đang đứng nói chuyện thì y tá đã đi tới gọi: “Chu Văn! Chị gọi bệnh nhân chưa? Thầy Ngải chờ chị cả ngày rồi kìa! Không muốn ta ca à?”
Hai người vội vàng đáp lại.
Chu Văn lại nói: “Nếu chị thật sự muốn đổi bác sĩ thì vẫn nên nói với thầy Ngải một tiếng. Có điều vừa nãy em nói đùa đấy, thay bác sĩ giữa chừng không tốt cho việc điều trị đâu.”
Hai người đi vào trong phòng bệnh đã thấy Ngải Cảnh Sơ ngồi bên giường điều trị. Tăng Lý và Chu Văn về đúng vị trí của mình, mỗi người một việc.
Ngải Cảnh Sơ đeo găng tay cao su, cầm cái kính tròn soi vào miệng Tăng Lý, nhìn tới nhìn lui, dặn dò vài câu với Chu Văn rồi đi tới chỗ những sinh viên khác.
Chu Văn cảm thấy sếp mình có gì đó là lạ nhưng sau đó vừa làm việc vừa nghĩ, lại thấy vẫn bình thường, thầy ấy lúc nào mà chả kiệm lời.
Tái khám cho Tăng Lý rất đơn giản, mắc cài không bị rớt, chỉ phải điều chỉnh vị trí niềng răng một chút và thêm vài sợi dây thép nữa là được. Làm xong, Chu Văn mời Ngải Cảnh Sơ đến kiểm tra.
Ngải Cảnh Sơ xem xét rất kĩ càng, gọi Chu Văn tới bàn làm việc xem bệnh án điện tử của Tăng Lý, sau đó thảo luận gì đó một lúc.
Chu Văn chạy tới bên cạnh Tăng Lý, nói: “Chị có thể sẽ phải nhổ hai cái răng.”
“Hả?”
“Thầy Ngải bảo em giải thích với chị”, Chu Văn vừa nói vừa giơ tay làm hình hàm răng, “Chỗ hàm răng trên phát triển bị hàm dưới chặn lại, không có khe hở, cho nên phải nhổ hai chiếc răng hàm dưới, để cho hàm trên có chỗ lui vào, chị hiểu không?”
Tăng Lý gật đầu.
Chu Văn hài lòng tự khen ngợi mình một chút, lời nói vừa rõ ràng vừa dễ hiểu, sắp thừa hưởng được chân truyền của sếp rồi. Sau đó, Chu Văn nghĩ thầm trong bụng, sếp sai cô đi nói với Tăng Lý, tuy rằng là điều đương nhiên nhưng như vậy chẳng phải đã quy chụp Tăng Lý cũng như những bệnh nhân bình thường khác ư? Một người muốn đổi bác sĩ, một người cố tình tỏ ra xa cách, rõ ràng rất lạ, vô cùng lạ. Thật sự chia tay sao?
“Hôm nay phải nhổ luôn à?”
“Chưa tới bước đó, thầy Ngải nói quan sát thêm đã.”
“Ừm.” Tăng Lý thở phào nhẹ nhõm.
“Chị thật sự muố