Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
xảy ra sự cố như vậy!”. Tiếng của Như Sênh vang lên, vẫn chất giọng trầm trầm, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
-“Gì chứ, thật quá nguy hiểm!”, Mạt Lạc cau mày: “Trước khi tay phục hồi, tôi cấm cậu chơi bóng rổ nữa, cảnh cáo đấy!”
-“Ừm!”.
-“Ừm cái gì! Cậu mau đồng ý đi, tôi muốn chính miệng cậu phải đồng ý!”.
-“Thôi được rồi, được rồi! Tôi đồng ý với chị!”.
Khinh Văn quay người ra ngoài, đến góc rẽ gặp ngay Tào Châu đang hổn hển chạy vào.
-“Như Sênh không sao chứ? Anh vừa nhận được điện thoại là đến đây ngay!”.
Khinh Văn lắc đầu, nghĩ một lúc rồi đưa túi đồ ăn đêm trong tay cho anh ta: “Anh mang vào giúp em nhé!”.
-“Sao em không tự vào?”. Tào Châu hỏi một cách hiếu kỳ, liếc vào trong phòng bệnh: “Đi mà, đi mà, cùng nhau vào đi, đã mua rồi thì tự mình mang vào chứ, không lẽ lại phụ tấm chân tình của chính mình hay sao?”.
-“Không!”. Khinh Văn kiên quyết lắc đầu: “Em không vào đâu!”.
-“Đi mà, em không vào, tý nữa anh về thì ai chăm sóc cậu ấy, em không biết à, khi người ta bị thương sẽ dễ cảm động lắm! Nếu như anh là em sẽ chẳng bỏ qua cơ hội tốt như thế này đâu, vào đi nhé!”.
Nỗi tức giận không tên dâng lên trong lòng cô, Khinh Văn cau mày, gắt lên: “Em nói không đi là không đi!”.
-“Sao ghê gớm thế? Chơi với em Tô lâu ngày nên cô gái ngoan ngoãn như em đã thành xấu tính như thế này sao?”. Tào Châu lắc đầu than vãn: “Anh nói cho em biết nhé, đã là con trai thì thằng nào cũng thích những cô gái ngoan ngoãn ngây thơ!”.
Khinh Văn dúi mạnh túi đồ ăn vào tay anh rồi chạy biến đi.
Tào Châu mất thăng bằng, “ôi, ôi” nghiêng ngả một hồi, phải khó khăn lắm mới nắm chắc được túi đồ ăn đêm, mặt anh chàng nhăn nhó: “Con bé này bị sặc thuốc hay sao mà nói trở mặt là trở mặt được ngay!”.
Màn đêm bao trùm thành phố G, phía sau sự phồn hoa và diễm lệ của thành phố là sự lạnh lùng và tuyệt vọng, trên đường trở về ký túc xá, gió lạnh không ngừng thổi qua như thể muốn cuốn cô đi.
Khinh Văn đột nhiên cảm thấy mùa đông đã đến rất gần, hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập, gió tạt vào mặt cô thật rát, rát đến nỗi muốn khóc, đột nhiên nhớ tới nụ cười khi nãy của Như Sênh, anh rất ít khi cười, nhưng nụ cười của anh đẹp đẽ và quý giá biết bao. Cô suy nghĩ, có chút ngẩn ngơ, nỗi đố kỵ với Mạt Lạc đang dâng trào đến cực điểm.
Những cơn đau đang nảy mầm trong lòng cô, điều đó rõ ràng hơn bào giờ hết.
Tất cả chúng ta đều là những con rối trong tay vị thần vận mệnh và bị sợi dây thời gian buộc lại với nhau, bắt chúng ta nhảy múa, nhảy múa theo giai điệu vui vẻ hoặc giai điệu buồn đau, nhưng mỗi chúng ta đều có linh hồn không thể trói buộc, linh hồn đó luôn đấu tranh để có thể nhảy điệu nhảy vui vẻ của chính bản thân mình.
Câu “Tống Khinh Văn, đừng khóc!” thực sự chỉ là ảo giác xuất hiện khi cô đau lòng thôi sao?
Cuộc đời không phải là tiểu thuyết, không nên quá quan tâm kết quả!
Thời gian đúng là một thứ vô cùng mong manh.
Mấy ngày đã trôi qua.
Không chỉ một lần Khinh Văn tự nhủ với lòng mình không được chìm đắm vào chuyện đó nữa, không chừng theo thời gian tất cả sẽ dần thay đổi, cái thứ tình cảm không nên có ấy sẽ dần dần phai nhạt, thậm chí có thể quên đi.
Nhưng khi nhìn ba chữ mà cô vô tình viết đầy trên nhật ký. Tống Khinh Văn, mày thực sự hết thuốc chữa rồi, lòng tin của mày đã bị phá sản từ lâu rồi!
Một mình mỏi mệt!”.
Cô nằm dài trên bàn, bên tai văng vẳng lời bài hát của nhóm Nam Quyền Ma Ma, một ca khúc đang rất thịnh hành, khi nghe những lời này, trái tim cô không ngừng thổn thức và đau đớn.
Cầm bút trong tay, định bụng làm mấy bài tập trong cuốn tiếng Anh cấp sáu, nhưng chỉ sau mấy phút, cô đã chìm vào giấc ngủ một cách mệt mỏi.
Ngày hôm sau, bị cảm là chuyện tất yếu, sau đó bệnh càng trở nên trầm trọng hơn và phải vào bệnh viện truyền nước.
-“Tiểu Nghệ, cậu xin ông chủ cho mình nghỉ nhé!”.
Khinh Văn nằm dài trên giường, mặt tái mét.
-“Mình thấy không chỉ xin nghỉ hộ thôi đâu mà có khi mình còn xin thôi việc hẳn cho cậu đấy!”.
-“Tiểu Nghệ…”.
Tô Nghệ ngồi ghé bên giường, nhìn bộ dạng yếu ớt của cô, không cầm lòng được cứ nhíu hết cả lông mày lại: “Cậu nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Từ buổi tối Phạm Như Sênh bị ốm đến giờ cậu cứ là lạ ấy, hay là vì đeo đuổi không thành mà cậu trở nên như thế này? Hay là Phạm Như Sênh đã từ chối cậu?”.
-“Chẳng liên quan gì đến anh ấy hết, tự mình nghĩ ngợi quá thôi!”. Khinh Văn im lặng hồi lâu mới tiếp tục mở lời giống như đang kể chuyện ngày xửa ngày xưa: “Mình biết anh ấy khi lên năm tuổi, mùa hè năm đó bố mẹ đưa mình về quê và ở đấy mình đã gặp anh ấy. Anh ấy một mình quỳ gối ở đó nghịch cát, không có một ai bầu bạn cùng, cái bóng dáng nhỏ bé đó xem chừng rất cô đơn, có lẽ cậu sẽ cười mình là già sớm, nhưng hình ảnh ấy đã đi vào ký ức của mình. Anh ấy chính là người mình yêu đầu tiên, tuy từ đầu tới cuối chỉ là tình cảm đơn phương, tuy khi đó có thể gặp lại anh ấy hay không mình cũng chẳng biết!”.
-“Khinh Văn…”.