Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài
Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
Tô Nghệ run run, cô vẫn thường cho rằng, chẳng qua cô ấy cũng giống như những người co gái bình thường khác, say mê vì những biểu hiện xuất chúng bề ngoài và tài năng hơn người của Phạm Như Sênh, đâu ngờ rằng…
-“Mình thực sự chưa bao giờ nghĩ rằng mình và anh ấy lại học chung một trường, dựa vào sự tiếp xúc lâu như vậy có thể biết rằng, anh ấy đã quên mình từ lâu. Song mình vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, như thế cũng đủ coi là tình cờ gặp lại, rõ ràng chẳng phải bọn mình rất có duyên với nhau sao? Thực sự có lúc mình cũng nghĩ, có thể lẳng lặng yêu anh, như vậy cũng là quá tốt rồi. Nhưng trái tim mình sao mà lại tham lam đến thế, luôn muốn được gần gũi bên anh, vì anh ấy lúc nào cũng cô độc, mình rất muốn được ở bên anh ấy!”. Cô cười trong nước mắt, nghẹn ngào nói tiếp: “Nhưng anh ấy chẳng hề thích mình dù chỉ một chút, cho dù chỉ là bạn bè thì xem ra anh cũng chẳng màng đến, thế nên bình thường mình hay nghi ngờ, con người mình thế này có phải khiến người khác rất chán ghét không?”.
-“Ngốc ạ, sao cậu lại có ý nghĩ đó được cơ chứ?”.
-“Tiểu Nghệ, lần đầu tiên mình thích một người như thế và đây cũng là lần cuối cùng, tình yêu của mình rất hèn mọn. Cậu nói rất đúng, mình đã luôn hy vọng một ngày nào đó anh ấy có thể chấp nhận mình, nhưng khi mình biết rằng anh ấy luôn dịu dàng với tất cả mọi người và chỉ ghét bỏ riêng một mình mình thì mình thực sự không thể tiếp tục kiên trì. Tiểu Nghệ, Tiểu Nghệ…anh ấy đã có người yêu, lần này là thật đấy…”. Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, một giọt, hai giọt, ba giọt…càng lúc càng nhanh hơn, cuối cùng giống như hai dòng suối nhỏ tuôn theo đôi gò má, ướt cả cổ áo…
Tô Nghệ cũng không thể nói gì thêm, khóe mắt cô cũng đang ầng ậng nước.
Tống Khinh Văn của tuổi hai mươi chưa từng trải qua mối tình nào, cô không biết tình yêu của người khác như thế nào, còn cô khi đó vẫn còn rất ấu trĩ, cô thực sự tin vào câu nói: Con gái theo đuổi con trai cách một lớp lụa mỏng, mà chưa từng nghĩ đến khoảng cách với người con trai mà mình theo đuổi lại như cách núi Thái Sơn.
Rất nhiều đêm về sau, cô mới dần dần hiểu được một số đạo lý. Bạn có thể yêu anh ấy, nhưng không thể yêu cầu anh phải trao lại bạn một tình cảm giống như vậy, cũng như bạn không thể yêu cầu tất cả mọi người trên thế giới này đều yêu quý bạn. Càng không phải bạn cho đi bao nhiêu thì có thể nhận lại bấy nhiêu.
Bị tổn thương không còn sức lực đâu để chống đỡ, khi biết tự yêu mình cũng là lúc dần dần lớn khôn.
Nhưng cũng đau đớn đến mệt mỏi.
Cuộc sống không phải là tiểu thuyết, không nên quá quan tâm đến kết quả!
Những mộng tưởng và khát vọng đã qua đó, từng chút, từng chút một lắng đọng trong tâm hồn chúng ta.
Những vì sao trên trời cao, những ánh mắt trên mặt đất.
Sương tan, mộng tỉnh, hiện thực nhìn thấy lúc cuối cùng, chẳng qua chỉ là sự yên lặng tận cùng khi đã nếm trải đủ ngọt bùi cay đắng mà thôi.
Hôm nay, Phạm Như Sênh vẫn đến nhà hàng sớm như bình thường, anh cầm chìa khóa, mở cửa, vào phòng nhân viên thay quần áo nhưng không thấy vóc người nhỏ bé mà trước giờ anh vẫn thường thấy.
Một lúc sau, hai ba nhân viên nữa lần lượt tới, anh vẫn bận rộn như mọi khi, tay vẫn chưa hoàn toàn bình phục, những sai sót liên tiếp xảy ra làm cho tâm trạng anh càng thêm u ám, chỉ tiếc rằng không thể mọc ra thêm được đôi tay và đôi chân nữa.
Cuối cùng giờ cao điểm cũng qua đi, khi mọi người ngồi xuống ăn cơm, chẳng có người bận rộn như con ong bên cạnh, luôn gắp những món ngon ở xa cho anh, vì cô ấy biết rằng anh chỉ gắp những món ăn ở ngay trước mặt, xưa nay bao giờ cũng vậy. Cũng giống như cách anh hành xử trong cuộc sống, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là làm xong những việc trước mắt rồi mới ngó ngàng đến những việc của ngày mai.
Anh làm sao vậy? Cô ấy không ở đây chẳng phải rất đúng ý anh hay sao? Cô ấy kiên trì đến giờ phút này cũng có thể coi là giỏi lắm rồi, có lẽ quá mệt mỏi nên không làm nữa chăng? Như thế chẳng phải là rất tốt sao? Cho dù mọi người xung quanh đều nói anh lạnh lùng vô tình, nhưng đây chẳng phải là điều cần có ở thế giới này sao? Bọn họ không hề biết cái cảm giác bị người khác cười nhạo từ nhỏ tới lớn là như thế nào, chẳng biết trong những lúc khốn cùng nhất, những người trong gia đình anh chỉ được ăn củ cải trắng, họ lại càng không hiểu bản thân anh phải gánh vác biết bao gánh nặng và trách nhiệm, nỗ lực vì mong muốn người thân được sống tốt. Thật không công bằng, số mệnh luôn bất công khiến người ta đau đớn đến mức cắn răng nghiến lợi chẳng thiết sống tiếp.
Tống Khinh Văn, con người đã bước vào thế giới của anh một cách kỳ diệu. Cô thuần khiết, lương thiện, tính cách và cuộc sống của cô hoàn toàn trái ngược anh, giống như một phú hộ thể hiện sự giàu có của mình trước mặt một người nghèo khổ hoặc một người nhàn rỗi thể hiện sự rảnh rang của mình trước mặt một người luôn bận rộn. Đó chính là điều khiến anh phản cảm nhất, anh vẫn còn nhớ cô bé anh gặp khi còn rất nhỏ, mọi người đều nói đó là con của một gia đình giàu có; trong khi anh bị những người khác ức hi