Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

của sự bịn rịn khi chia tay cũng được mà…Nhưng gương mặt anh vẫn lạnh lùng như mọi ngày, giống như anh đang đi tiễn một người dưng vậy.
-“Anh về đi, em đợi xe một mình cũng được mà!”. Giọng cô pha lẫn chút bực bội. Cho dù là đầu gỗ thì cũng phải có chút cảm giác chứ? Anh không nói những lời ngọt ngào thì chẳng trách làm gì, nhưng cả quãng đường dài mà chẳng nói với cô một lời, cứ giữ im lặng như bình thường.
Làn môi mỏng của anh hơi nhếch lên, hình như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Sau đó, anh quay người đi thật, Khinh Văn lặng người nhìn theo bóng dáng anh, cố nén niềm chua xót đang dâng lên trong lòng và kiềm chế để khóe mắt không ầng ậng nước. Cô không dám tin rằng anh thực sự đã bỏ lại cô một mình ở nơi này, dường như chỉ trong một tích tắc cô đã bắt đầu hối hận – im lặng thì im lặng chứ sao, thực ra cô cũng đã quen rồi, việc gì mà phải so đo tính toán? Cô quay phắt người, muốn gào lên bảo anh dừng lại, nhưng bến xe đông người quá mà bong dáng anh chẳng biết đang ở nơi nào? Hành khách vẫn ùn ùn qua lại, bến xe cực kỳ náo nhiệt nhưng cô cảm thấy sao cô đơn đến thế.
Khinh Văn có một ảo giác, liệu anh có trở lại nữa hay không? Cô mím chặt môi và cảm thấy nỗi tủi thân đang dâng trào. Thực ra, trước giờ cô chưa bao giờ nói ra, ngay cả đến Tô Nghệ cũng không biết, cô không phải là người rộng lượng đến thế, trong lòng cô luôn canh cánh một cảm giác không an toàn, mỗi lần sau khi Như Sênh đưa cô về ký túc, cô đều nghĩ rằng, đây liệu có phải là một giấc mơ, liệu sau khi ngủ dậy, Như Sênh có trở lại vẻ lạnh lùng xa cách như thưở ban đầu? Quen nhau đã lâu như vậy mà cô vẫn chưa nhận được một lời hứa nào. Tuy hầu hết các cô gái đều nói rằng không nên tin vào lời hứa của đàn ông, nhưng khi đã yêu thì tất cả bọn họ lại đều mong chờ một cách ngây ngô, cho dù biết rằng cuối cùng vẫn chẳng thể thực hiện được, nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, sự mãn nguyện ngắn ngủi cũng đủ để cô vui vẻ hết cả ngày, điều đó chẳng đúng sao?
Thế nhưng, đến lời nói dối đó anh cũng keo kiệt với cô.
Cô ngây người ra nhìn những người qua lại, trong lòng tràn ngập hoài nghi, Như Sênh, rốt cuộc anh có thích em không? Nếu như thích thì tại sao chẳng bao giờ nói ra? Nếu như không thích thì tại sao lại cho em cái ảo giác rằng anh thích em?
Cho đến tận khi một bóng râm trùm lên trước mắt cô, theo bản năng Khinh Văn ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn người vốn đã bỏ đi, nay lại đang đứng trước mặt cô.
-“Như Sênh…”. Cô lao vào lòng anh, tay ôm lấy eo anh, giọng nói run run: “Em tưởng anh đã đi thật rồi, em tưởng anh đã thực sự bỏ em lại…Anh thật là đáng ghét!”.
Người Như Sênh dường như cứng lại, anh đỡ cô ra, lau lau hàng nước mắt đang lăn trên má cô, nhíu mày nói: “Anh đi mua đồ ăn sáng cho em mang lên xe ăn mà!”.
Nói như thế có nghĩa là anh không hề muốn đi? Hơn nữa còn chu đáo nghĩ đến chuyện cô chưa được ăn sáng.
Không phải là cô không cảm động, kỳ thực lồng ngực cô đang nghèn nghẹn, bức bối không thể diễn tả bằng lời. Cô lại cười híp mí, giành lấy chiếc túi trên tay Như Sênh: “Để em xem anh mua được những gì…”, có một bình sữa đậu nành nóng và hai chiếc bánh mì ruốc. Cái cảm giác nghèn nghẹn trong lòng càng trở nên mãnh liệt hơn, bình thường Như Sênh rất tiết kiệm, bữa sáng chỉ cần hai cái bánh bao là xong chuyện, nhưng bữa sáng anh mua cho cô, đối với những người bình thường khác thì không nói làm gì, nhưng đối với anh mà nói, nó đáng giá bằng cả ba bữa ăn trong ngày của anh.
-“Như Sênh, số điện thoại nhà anh như thế nào? Trong kỳ nghỉ, em có thể gọi điện cho anh được không?”.
-“Nhà anh không có điện thoại!”. Anh lắc đầu, đón lấy túi hành lý trong tay cô, chỉ để Khinh Văn cầm bữa sáng mà anh vừa mua về.
Tống Khinh Văn! Mày đúng là đồ ngốc. Cô ân hận sao mình lại lỡ lời như vậy? Nghĩ đi nghĩ lại, muốn nói nếu trong kỳ nghỉ, lúc nào có thời gian em và anh sẽ nói chuyện qua điện thoại nhé, rồi lại nghĩ tiếp, tiền điện thoại đắt như thế, chẳng phải là còn phải tiết kiệm sao? Là ai đã từng nói, khi người con gái bắt đầu tiết kiệm tiền cho người con trai thì điều đó chứng tỏ là cô ta đã yêu chàng trai ấy, không nghi ngờ gì, yêu anh đã là chuyện từ rất lâu, rất lâu về trước, còn tiết kiệm tiền cho anh thì mới là lần đầu.
-“Thế thì anh nhớ phải nhớ em đấy nhé!”. Cô sợ anh lại im lặng, không để anh có cơ hội mở miệng liền tiếp tục nói: “Hay anh về trước đi, chút nữa vẫn còn phải đi làm, rất vội mà!”.
Anh lắc đầu: “Anh đợi cùng em!”.
Như Sênh vẫn kiệm lời như mọi khi, trong giờ khắc đó, cô chỉ muốn bật khóc, chỉ vẻn vẹn với bốn chữ nhưng đã làm cho cô xúc động, một thứ cảm giác mà trước nay chưa từng có. Cảm giác bi ai vừa cô đơn lại vừa hạnh phúc cứ tự nhiên len lỏi vào tâm hồn cô. Khinh Văn nghĩ, có lẽ cả đời nay cô sẽ ghi nhớ lời nói ấy, đó chính là ký ức của riêng mình cô.
-“Đã uống thuốc chống say chưa?”. Anh hỏi.
Cô gật đầu và cảm thấy thật mừng vì anh vẫn nhớ là cô hay bị say xe. Đó là vào một lần khóa trên có tổ chức đi tham quan. Tất cả mọi người đều đi xe của trường, cô đã say xe c