Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

ấm”. Khi ăn cơm, ông Tống ca thán ngay bên bàn rằng thanh niên thời nay trưởng thành quá sớm, yêu đương u mê đến quên đường về, kết quả mới hai mươi hai, hai mươi ba tuổi đầu đã mang thai khiến gia đình lo lắng vô cùng…
Khinh Văn biết thực ra là ông đang nói cho mình nghe.
Nhưng lúc đó cô vẫn còn là một cô gái ngoan ngoãn, không có gì phải lo lắng. Nhưng bây giờ? Thực ra cũng chẳng phải lo lắng làm gì? Giữa bọn họ, lúc thân thiết nhất trao nhau nụ hôn mà thôi, trước nay Như Sênh chưa bao giờ làm một việc gì vượt quá giới hạn, về điểm này ai cũng biết rất rõ, huống hồ người chủ động chính là cô! Nói cho cùng, so với anh dường như niềm khao khát trong cô còn mãnh liệt hơn rất nhiều.
Thời gian nghỉ Tết đó, họ hàng lần lượt mời cơm và đều tổ chức ở những nhà hàng sang trọng, Khinh Văn ăn nhiều đến nỗi cứ nhìn thấy thịt cá là lại muốn ói, những lúc đó, cô đều nghĩ, không biết hiện tại Như Sênh đang làm gì?
Đêm giao thừa, cô gọi điện cho Tô Nghệ, ở nơi xa, cô vẫn có thể nghe thấy không khí háo hức chúc mừng năm mới vọng vào điện thoại, còn có cả tiếng pháo hoa nổ khắp trời.
Khinh Văn liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy? Sao ồn ào vậy?”.
Tô Nghệ nói: “Bị Bánh Bao lôi ra vườn đốt pháo, lớn như vậy mà vẫn còn như trẻ con ấy! Cậu cũng biết, gần đây cậu ta rất buồn bã, nghe nói cậu và Như Sênh hẹn hò với nhau, mấy lần gặp tuy không ra mặt trách móc, nhưng mình thấy hình như cũng chẳng vui vẻ gì, cũng may cậu ta không phải là người trọng tình khinh bạn…Nhưng dù thế cũng không thể trách mình được, cậu và cậu ta không hợp nhau, mà cậu ta đâu có hành động gì, lúc nào cũng luôn mồm nói “Nature, nature”, đến cuối cùng chẳng phải là để cậu cho người khác cuỗm đi hay sao? Mấy hôm nay tâm trạng cậu ta khá hơn, đến lôi mình đi, mình không thích cũng không thể từ chối được!”.
-“Thế chẳng phải là sau này mình gặp lại cậu ta sẽ rất ngại hay sao?”. Khinh Văn nói: “Mình cũng chẳng nghĩ sự việc lại như thế này. Cậu nói xem, có phải mình là người không biết nghĩ đến người khác không?”.
-“Cậu đừng nghĩ lung tung, mình kể cho cậu nghe chuyện này không phải để cậu tự trách mình, chỉ là nghĩ nên cho cậu biết trên đời này không phải chỉ có mình Như Sênh là một chàng trai tốt, đừng chỉ biết ôm cây chờ chết thế!”.
Sau đó, hai người còn nói đến vài chuyện nữa, sau cùng cô còn nghe thấy tiếng Thang Bồng gọi Tô Nghệ, anh giục cô ấy nghe điện thoại nhanh nhanh để còn đi chơi tiếp, sau đó điện thoại ngắt ngay lập tức.
Gác điện thoại xong, Khinh Văn lại nghĩ, có thực là Tô Nghệ không hề thích Thang Bồng không?
Kỳ nghỉ đông nói dài cũng chẳng dài mà ngắn cũng chẳng ngắn, chẳng mấy chốc đã trôi qua, Khinh Văn cũng vội vang quay lại trường, cha cô cứ trách,con gái lớn rồi, có bạn trai rồi nên không cần cha mẹ nữa. Trong lòng cô có chút buồn rầu nhưng cứ nghĩ đến việc sắp được gặp Như Sênh là trái tim lại trở nên rộn rã.
Lúc lên tàu, thấy cô gái ngồi cạnh khóc lóc thảm thiết, trên tay vẫn còn ôm một bó hoa. Nguyên nhân thì chỉ cần nhìn là biết ngay vì bó hoa tươi chỉ độc một bông hồng. Cô vô cùng ngưỡng mộ, chẳng phải cô gái nào cũng thích hoa sao? Tuy rằng khi chứng kiến cảnh người ta nhận hoa trước mặt mình cũng không suy nghĩ gì nhiều, đó cũng chỉ là hoa mà thôi! Muốn mua thì mình cũng có tiền, hơn nữa bông hoa đó chỉ chốc lát sẽ tàn ngay, thật quá lãng phí tiền của. Nhưng trong lòng vẫn vô cũng ngưỡng mộ, hoa mình tự mua và hoa của người khác tặng không hề giống nhau, cho dù sẽ mau tàn nhưng đó cũng là một tấm chân tình.
Khi tàu bắt đầu rầm rập chuyển bánh, Khinh Văn nhìn thấy cảnh vật vùn vụt lùi lại phía sau, hôm nay thời tiết thật đẹp, bầu trời trong xanh như vừa được gột rửa. Tâm hồn cô cũng rạo rực như muốn cất lời ca.
Cô đến nơi rất sớm, trường vẫn còn rất vắng vẻ, một mình cô xách hành lý vào phòng, dọn dẹp qua loa rồi vội vàng đi tìm Như Sênh. Giờ này chắc anh đang ở nhà hàng, vì hôm nay là thứ bảy, đến ngày tháng cô cũng tính toán kỹ lưỡng.
Cô trở lại trường nhưng không báo trước với Như Sênh hay bất kỳ một người nào khác, định bụng đem đến cho anh một sự kinh ngạc, nhưng, có lẽ anh sẽ lại chau mày và nói: “Tống Khinh Văn, em không có việc gì sao về trường sớm vậy, lại để lãng phí thời gian hả?”.
Cô có thể tưởng tượng ra những phản ứng của anh, nhưng cũng chẳng sao, chỉ cần được gặp anh sớm hơn thì dù có bị giáo huấn thì cô cũng cảm thấy rất vui vẻ.
Cô nhớ dáng vẻ anh khi lên lớp cô biết bao, hầu hết mọi người đều cảm thấy anh là người trầm tĩnh, nhưng cho dù là người trầm tĩnh đến mấy thì cũng có lúc bị cô chọc phát điên, mỗi lần như vậy cô càng cảm thấy vô cùng vui vẻ, bởi vì chỉ với những người mà anh để ý thì Như Sênh mới bộc lộ sự bất mãn trong lòng mình. Mải suy nghĩ, dù đi một mình trong sân trường, cô cũng không nhịn được và bật cười thành tiếng.
Khinh Văn ra khỏi trường, bởi vì cô đang rất nóng ruột nên quyết định bắt xe tới nhà hàng. Nhưng sợ Như Sênh trông thấy lại cho rằng cô xa xỉ, nên khi còn cách tiệm ăn hai trăm mét, cô đã bảo bác tài dừng lại và xuống xe.
Hiện tại đã gần


Lamborghini Huracán LP 610-4 t