Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
ba giờ chiều, đúng lúc nhà hàng vắng khách, từ khá xa đã có thể nhìn thấy cửa ra vào vẫn đang rộng mở, qua cửa kính có thể nhìn thấy rõ bên trong không có người ăn cơm. Đi đến cửa, trước tiên cô thò đầu vào thám thính, không nhìn thấy bóng dáng Như Sênh đâu, cô lễ mễ xách hai túi quà quê bước vào trong.
Đúng lúc đó, một cô gái có dáng người nhỏ nhắn mặc đồng phục nhân viên từ trong đi ra, đó chính là Tiểu Phàm. Tiểu Phàm vừa đi ra đã nhìn thấy Khinh Văn đang đứng ở cửa, cô ấy tỏ ra vô cùng bất ngờ: “Khinh Văn? Sao cậu chẳng nói một tiếng mà đã tới rồi? Trời ơi, “một năm” không gặp, giờ cậu lại càng xinh đẹp!”.
Những người khác nghe thấy thế đều nhìn cô, bất luận là lúc nào, người đẹp bao giờ cũng được hoan nghênh, huống hồ khi làm việc ở đây mọi người đều rất quý mến cô, cho nên thấy cô xuất hiện đột ngột như vậy tất cả đều vô cùng nhiệt tình.
Khinh Văn đặt túi đồ trong tay lên bàn, cười tít mắt nói: “Đây là đồ mình mang từ nhà tới, chẳng phải là cao lương mỹ vị gì, chỉ là một ít đặc sản quê nhà, các cậu thử nếm xem nhé!”.
Mấy anh con trai nhanh nhẹn mở túi đồ ra, rất nhiều đồ điểm tâm, lại còn có mấy thứ như cổ cánh vịt tỏa hương thơm phưng phức khiến người ta chỉ muốn được ăn ngay.
-“Vậy chúng mình không khách sáo đâu nhé!”. Tất cả mọi người liền lao vào đống đồ ăn, nhưng cũng không quên nói lời cảm ơn.
-“Không có gì, vốn là mang đến để ăn mà!”. Khinh Văn sốt ruột ngó nghiêng khắp nơi, lúc vừa đến cô cũng đã nhìn qua khắp một lượt, không thấy bóng dáng Như Sênh đâu, lúc này anh đang đi đâu nhỉ?
Có người nhìn thấy ánh mắt của cô, bật cười: “Như Sênh về nhà rồi, đợi chút nữa sẽ quay lại!”.
Làm sao đây, sao anh lại về nhà? Cô vẫn còn muốn tạo bất ngờ cho anh, bây giờ thì làm thế nào? Tâm trạng háo hức mong chờ của cô nay lại trở thành thất vọng.
Tào Châu xán đến cạnh cô, thì thào: “Em định làm cậu ta ngạc nhiên chứ gì?”.
-“Vốn định là thế, nhưng bây giờ còn gì là ngạc nhiên nữa!”. Khinh Văn phản bác một cách yếu ớt: “Thật đen đủi!”.
Tào Châu vui vẻ, nói với vẻ thần bí: “Vậy thì chưa chắc!”.
Khinh Văn không hiểu, nghi ngờ nhìn anh ta, chỉ thấy ánh mắt anh ta đổi hướng, cô cũng nhìn theo.
Ở cửa lớn, một bóng hình vô cùng tuấn tú đang bước vào. Vẫn ấn tượng xưa, vẫn cái thói quen không để ý đến người bên cạnh, cho dù có cách xa bao nhiêu đi chăng nữa, Khinh Văn vẫn có thể nhìn rõ mắt anh, đôi đồng tử đen nhánh, đen như màn đêm tĩnh lặng. Đột nhiên anh dừng lại, ánh mắt thăm thẳm nhìn về phía cô, cho dù ở giữa rất nhiều người, anh cũng có thể ngay lập tức nhìn vào mắt cô.
Khinh Văn dụi dụi mắt, hai người nhìn nhau một hồi, cô rảo bước tới, Như Sênh nhìn thấy cô nhưng vẫn giữ thái độ lãnh đạm như cũ.
Cô đứng trước mặt anh, hít một hơi thật sâu, đúng là một cảnh gây cảm động lòng người, cô có thể nghe thấy mọi người phía sau đã ngừng ăn, không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy nhịp đập rạo rực của trái tim mình.
Như Sênh vẫn nói với thái độ vô cùng bình tĩnh: “Sao em đã đến rồi?”.
Thực ra, anh chẳng thấy ngạc nhiên chút nào!
Trái tim Khinh Văn đang rừng rực cháy bỏng bỗng phút chốc va ngay vào núi băng, tự động tắt ngúm, lần này đúng là vô cùng thất vọng. Cúi đầu ủ ê, cô nghe anh nói: “Em đợi anh một chút, anh đi lấy đồ rồi sẽ đưa em về ký túc!”.
Sao lại vội vàng về ký túc làm gì? Cho dù khi đã gặp cô, anh không hề kinh ngạc như những gì cô đã tưởng tượng, nhưng…dù sao thì cũng phải biểu lộ một chút thích thú chứ, giả bộ cũng được mà!
Nhưng ai mà không biết với Phạm Như Sênh giả bộ là việc làm vô cùng khó khăn.
Như Sênh đi vào một lúc rồi quay ra ngay, Khinh Văn u oán nói lời tạm biệt với mọi người, sau đó lại ai oán bước theo sau Như Sênh, vẻ mặt như bị người ta ức hiếp nhiều lắm.
Họ qua đường, đến cổng lớn của trường, đi được một đoạn, Khinh Văn mới phát hiện ra Như Sênh đang đưa cô đến con đường nhỏ ngoằn ngoèo mà họ vẫn thường hay qua.
Cô hơi buồn một chút, nghĩ hiện giờ trong trường làm gì có người qua lại, sao lại muốn đi vòng qua đây? Cô khiến anh thấy xấu hổ thế cơ à? Trong lúc không để ý, cô va ngay vào lưng người đi trước.
Anh quay lại nhìn cô: “Đi đường luôn không nhìn đằng trước, em đi kiểu gì vậy?”.
Cô cảm thấy vô cùng tủi thân, lúc nãy nhịn bao lâu, cuối cùng cũng không chịu được nữa, cô đột nhiên ngẩng phắt đầu lên: “Anh còn quản em đi thế nào à, từ nhỏ đến lớn đều đi như vậy có đâm vào xe đâu, nếu anh…”
Bốn từ “thích quản mọi việc” chưa kịp bật ra thì anh đã tiến lại hôn lên môi cô, anh miết mạnh môi, một thứ cảm giác ấm áp dịu dàng chưa từng có trước đây khiến cô hụt hơi, làn môi hé mở. Liền đó, anh bắt đầu hôn sâu và đẩy cô dựa vào gốc cây bên cạnh, toàn thân trong nháy mắt đã bị ôm chặt, đầu lưỡi anh bắt đầu tìm lưỡi cô, mơn trớn thăm dò, rồi mạnh bạo lùa sâu vào bên trong. Khinh Văn bị anh làm cho giật mình, trong chốc lát vẫn chưa hoàn hồn, để mặc cho anh điên cuồng xâm chiếm.
Cô chưa bao giờ thấy Phạm Như Sênh mất kiểm soát như vậy, có lẽ…thực ra không chỉ có mình cô nhớ anh. Trong cơn mơ màng, ý nghĩ ấy