Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1656 lượt.
chợt nảy ra trong đầu cô, tay cô đã chủ động ôm lấy anh, nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn của anh và càng ngày càng mãnh liệt.
Hai người họ như hai con mãnh thú bị bỏ đói cả mùa đông dài, quấn lấy nhau không rời, tìm kiếm sự an ủi từ đối phương, tận hưởng những nụ hôn say đắm triền miên không dứt.
Không biết nụ hôn đã kéo dài bao lâu, cô cảm thấy mình sắp hụt hơi đến nơi nhưng vẫn không nỡ buông ra, rất có tinh thần thà chết còn hơn là ngừng hôn. Thế nhưng trận cuồng phong bão tố đột nhiên dừng lại, cô ngất ngây nhìn anh, và thấy anh cũng đang nhìn cô chăm chú.
Một lúc sau, anh buông cô ra, hôn là một chuyện, khi hôn xong lại là một chuyện khác. Khi nãy giống như một kẻ du đãng phóng túng nhưng bây giờ lại cư xử như chưa từng xảy ra bất cứ một việc gì. Nhưng cô lại phát hiện ra mình đã trở thành một chú tôm luộc chính cống, mà lại là tôm hùm nữa chứ, tất cả máu đều đổ dồn lên mặt, không thể không dùng hai bàn tay xoa xoa để hạ nhiệt.
Phạm Như Sênh kéo tay cô dẫn đi, ánh mắt thâm trầm của anh ánh lên những tia sáng khác lạ dưới ánh mặt trời, anh nói: “Anh vẫn chưa ăn cơm, em cùng anh đi ăn trước nhé!”.
Hãy hứa với em một lời
Đã có kết quả thi tiếng Anh cấp sáu, Khinh Văn ngồi trước máy tính, nhắm nghiền đôi mắt, không đủ can đảm để nhìn vào điểm số trên màn hình trước mắt: “Đúng là số phận mà, ai bảo học kỳ này mày không chuyên tâm học hành!”. Cô buồn rầu nghĩ: “Nhất định Như Sênh sẽ rất giận cho mà xem!”.
Tô Nghệ ngồi đối diện ló đầu qua thăm dò: “Sao rồi, có qua ko?”.
Khinh Văn cúi đầu ai oán: “Đừng hỏi nữa, thành tích tệ tới mức không thể nhìn mặt người khác được!”.
-“Còn thảm hơn mình nữa sao?”. Chỉ vào những chữ số trên màn hiển thị, “Mình có nằm mơ cũng không nghĩ điểm thi sẽ như thế này, Thang Bồng mà biết được sẽ cười mình thối mũi cho coi!”.
Cô lập tức gật đầu.
Phạm Như Sênh đúng là người không bỏ phí chút thời gian nào, ngay tối hôm đó, trong giờ tự học, anh đã kiểm tra trắc nghiệm trình độ tiếng Anh của cô, sau khi nắm được tình hình thực tế, anh dành cả một đêm đặt ra thời khóa biểu rồi tính toán tăng cường phụ đạo những nội dung mà cô còn yếu.
Ngày hôm sau, khi Khinh Văn cầm được thời khóa biểu đó, cô xúc động đến rơi nước mắt, nâng niu như vật báu mang về phòng và dán lên tường, người khác muốn động vào cũng không cho, Tô Nghệ liền nói: “Người không biết có khi còn cho đây là quốc bảo gì đó. Tống Khinh Văn à, liệu buổi tối cậu có ôm nó đi ngủ không vậy?”.
Còn cô lại nghĩ, chẳng qua mỗi buổi tối trước khi đi ngủ được nhìn nét chữ thân thuộc đó thì đến nằm mơ cũng cảm thấy ngọt ngào.
Rất nhiều đêm, anh bước vào giấc mộng của cô, dịu dàng tình tứ, khi ánh mắt thâmm trầm của anh dừng trên cơ thể cô, dù trong mơ Khinh Văn vẫn cảm thấy rõ ràng hơi thở mình gấp gáp, trái tim đập dồn dập, giống như một kẻ ngốc vậy. Cho dù quen nhau đã lâu nhưng tình cảm của cô đối với anh vẫn không suy giảm. Không biết liệu có phải bất cứ ai khi yêu cũng đều như vậy, khi gặp anh trong lòng cô dâng lên niềm hưng phấn khó nói thành lời và khi không được gặp lại trở nên buồn bã, tiu nghỉu đến không ngờ, giống hệt như một đứa trẻ bị mất đi đồ vật quý báu. Trong đầu cô, lúc nào cũng tràn ngập hình bóng anh và không còn tâm trí đâu để làm những việc khác nữa
Vì thế, môn tiếng Anh không hề có một chút tiến bộ nào, trên thực tế thì điều đó là lẽ đương nhiên. Cho nên, khi hỏi tại sao cô vẫn làm sai những vấn đề về ngữ pháp mà Như Sênh vừa mới dạy đêm hôm trước, cô nhìn đề mục trước mắt, thật là mất mặt quá, chẳng có nỗ lẻ nào để chui, nên đầu càng ngày càng cúi thấp hơn.
Như Sênh bất mãn hỏi: “Rốt cuộc đầu em đang nghĩ cái gì?”.
Nghĩ về anh mà, còn có thể nghĩ gì khác nữa? Sâu thẳm trái tim cô vang lên câu trả lời rất tự nhiên. Sau đó lại nghĩ, từ sau khi quen với Như Sênh, hình như da mặt cô càng ngày càng dày thêm, dường như chuyện xấu hổ khi mới vào đại học đã là chuyện của kiếp trước.
Cô ngẩng lên chăm chăm nhìn anh, lẩm nhẩm: “Hay là có khi anh không cần dạy em nữa? Mỗi ngày em đều tự học, có anh ở bên cạnh em nghe chẳng vào được điều gì cả!”.
Như Sênh trừng mắt nhìn cô rất khó hiểu.
Cô dứt khoát nói: “ Vì có anh ở cạnh, nghe anh giải thích ngữ pháp, đầu em đầy ắp khuôn mặt anh, giọng của anh, nghe mãi nghe mãi rồi nghĩ đến tận phương trời nào ấy!”. Cuối cùng cô còn bồi thêm một câu: “Ai bảo anh đẹp trai quá mà, giọng nói lại ngọt ngào nữa chứ!”. Đương nhiên, Như Sênh đáp trả cô bằng một cái lườm chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Sau đó việc dạy kèm tiếng Anh chẳng ra đâu vào đâu, Như Sênh không phải là người thích bỏ dở nửa chừng,nhưng gặp phải một ngoại lệ duy nhất trong đời, anh chỉ có thể giơ cao hai tay đầu hàng số phận mà thôi. Có người nào đó đã không chỉ một lần ghé tai anh cam đoan rằng lần sau nhất định sẽ qua, hơn nữa lại còn luôn kêu ca rằng việc anh giúp cô ôn tập khiến cô rất mất tập trung. Cái gì gọi là “có lòng tốt mà không được báo đáp”? Đó chính là điều mà anh đã được trải nghiệm với K