XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

hinh Văn.
Khinh Văn khoác lác trước mặt anh rằng, kỳ thi tiếng Anh cấp sáu vào tháng sáu này nhất định sẽ qua và lần này cô phải cố gắng chăm chỉ không dám lơ là, nếu như vẫn không qua được, không những có lỗi với anh mà còn có lỗi với cha mẹ ở nhà nữa.
Thế là hai ngày nghỉ Như Sênh đi làm thêm, còn cô cùng với Tô Nghệ đến thư viện tự học, trình độ tiếng Anh của họ thuộc dạng “kẻ tám lạng, người nửa cân” nên khi gặp những câu khó đều không biết cách làm, chỉ có thể ngó nghiêng nhìn nhau. Một hôm, Tô Nghệ rủ Thang Bồng cùng đến. Trong ấn tượng của mình, Khinh Văn vẫn nhớ Tô Nghệ đã từng nói với cô rằng Thang Bồng rất giỏi tiếng Anh, cô ấy đã từng nói, thứ duy nhất mà Thang Bánh Bao có thể so sánh cùng Phạm Như Sênh chính là tiếng Anh, trong trường đại học H, dường như chỉ có hai người họ là những nhân vật đình đám nhất. Khi ba người ngồi học cùng nhau, những lúc Khinh Văn gặp phải vấn đề khó đều hỏi cậu ta, trong thư viện không được nói to, cho nên khi trao đổi phải xích lại gần nhau một chút mới nghe rõ, người trong cuộc không cảm thấy gì, nhưng những người bên cạnh lại cảm thấy hình như có vấn đề gì đó.
Thế là, tin tức về người đẹp và Thang thiếu gia của trường đại học H chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi.
Sau này, Khinh Văn cũng biết chuyện đó, lo Như Sênh hiểu lầm nên cố ý chạy đến dưới ký túc xá nam đợi anh, liếc thấy thái độ của Như Sênh vẫn bình thường, không có gì khác lạ, trong lòng cũng nhẹ đi phần nào nhưng cũng không khỏi thất vọng tràn trề.
Những người xung quanh đều cảm thấy Như Sênh đối với cô cũng giống như với những người bình thường khác, chỉ khác một điều là tình nguyện để cô ở bên mình, nhưng nếu nhìn vào dường như là Khinh Văn cứ quấn lấy anh không chịu buông tha. Trước mặt mọi người, Như Sênh lại càng không bao giờ có những cử chỉ thân mật, mặc dù chỉ là cầm tay cô cũng không. Cô vẫn còn nhớ mình đã từng phàn nàn với Tô Nghệ rằng: “Như Sênh chẳng có chút lãng mạn nào cả, có những lúc mình thực sự nghi ngờ không biết anh ấy có thích mình thật hay không nữa?”. Tô Nghệ liền nói: “Thích hay không đều có thể cảm nhận được!”. Cô hỏi: “Thế cậu có cảm thấy anh ấy thích mình không?”, “Không thích!”. Tô Nghệ trả lời, “Nhưng cũng không thể nói là ghét được!”. Khỏi phải nói, dáng vẻ cô lúc đó trông rất tội nghiệp.
Ngày hôm đó, ba người vẫn cùng nhau ôn tập trong thư viện, cũng chẳng biết liệu có phải là giác quan thứ sáu hay không mà vừa quay đầu lại đã thấy ngay hình bóng quen thuộc đứng ở đó. Đó là lần đầu tiên cô thấy Phạm Như Sênh ngẩn ngơ như vậy, trong ánh mắt thăm thẳm ấy có xuất hiện đôi chút hoang mang, luống cuống.
Cô vội vàng thu dọn sách, chào Tô Nghệ và Thang Bồng, rồi như một chú chim nhỏ bay đến bên cạnh anh.
Cô cười hì hì, nói: “Như Sênh, hôm nay sao lại đến sớm vậy?”.
Như Sênh không trả lời, chỉ quay mình bước đi, Khinh Văn vội vã đuổi theo.
Trên đường đến nhà ăn, thực tình chỉ có mình cô độc thoại, anh vốn là người ít nói, hôm nay hình như lại càng ít nói hơn, từ đầu đên cuối đều im lặng. Con gái khá nhạy cảm, khi đến nhà ăn lấy cơm, cô nhìn anh rất nhiều lần, gương mặt anh thể hiện sự thờ ơ và rất chuyên chú vào việc ăn uống. Cuối cùng, Khinh Văn không chịu được liền hỏi anh: “Như Sênh, hôm nay anh có gì không vui à?”.
Anh liếc nhìn cô một cái, đáp: “Không!”.
-“Nhưng sao anh chẳng nói gì cả?”.
Anh đáp một câu: “Nói chuyện trong lúc ăn cơm không tốt cho tiêu hóa!”. Khinh Văn suýt nữa thì nghẹn.
Khó khăn lắm mới đợi được đến khi anh ăn cơm xong, cô đang định nói, thấy anh liếc nhìn vào bát của cô, thức ăn trong đó vẫn còn nguyên, anh sốt ruột nói: “Ăn kiểu gì mà chậm thế. Tý nữa anh còn phải đi gia sư!”.
Khinh Văn cảm thấy rất tủi thân, cô trộm nghĩ: “Em không ăn cơm chẳng phải là vì đợi anh sao?”, thế mà anh lại trách cô ăn chậm. Giương đôi mắt trách móc nhìn anh, cô nói: “Thế thì anh đi trước đi!”.
Anh hững hờ nhìn cô: “Anh đợi em ăn xong rồi mới đi!”.
-“Không cần!”, cô giận dữ, “Thời gian quý báu của con người bận rộn như anh, em không dám làm phiền!”.
-“Ăn nhanh lên!”, anh nhẫn nhịn nói, lông mày chau lại. Nhưng thấy đôi đũa trong tay cô vẫn chẳng động đậy chút nào, “Rốt cuộc là em muốn thế nào?”.
-“Em đáng nhẽ phải hỏi anh câu đó mới phải!”. Khinh Văn thở gấp, cô chưa bao giờ nói to với anh như thế, ánh mắt của mọi người xung quanh đều dồn lại đầy vẻ hiếu kỳ.
Như Sênh cụp mắt xuống, làn môi mỏng mím chặt.
Khinh Văn cảm thấy mình hơi quá đáng, cô đưa tay giật giật áo anh, lắp ba lắp bắp nói, bộ dạng thật đáng thương: “Như Sênh, rốt cuộc là anh làm sao? Nói với em đi mà! Anh cứ như thế này, em cảm thấy cứ như kiểu mình mắc lỗi gì đó! Nhưng lại không biết mình làm sai điều gì, nếu như anh có gì không vừa lòng với em thì anh hãy nói ra, em sẽ sửa được không?”.
-“Em không sai gì cả, chỉ là tâm trạng của anh không được tốt, em ăn nhanh lên đi, ăn xong chúng mình về!”.
Khinh Văn đặt đũa xuống, “Em không ăn đâu!”, căn bản không thấy ngon miệng, “Anh cần thì đi đi, em cũng về ký túc đây!”. Nói xong , cô đứng dậy và