Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú
Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
quay đi, vừa đến cửa nhà ăn cô đã cảm thấy hối hận, bởi vì Như Sênh không hề đuổi theo, nhưng trong tiểu thuyết chẳng phải là khi nhân vật nữ giận dỗi bỏ đi thì nhân vật nam lập tức sẽ đuổi theo đó sao?
Nhưng… Tống Khinh Văn, mày cũng đã từng nói, đó chỉ là tiểu thuyết mà thôi. Phạm Như Sênh lại chẳng phải là một nhân vật trong tiểu thuyết mà là một người con trai bình thường trong cuộc sống thực tại, vì vậy so với tiểu thuyết còn cách xa đến ngàn dặm, mày còn mong chờ điều gì nữa hả?
Cô buồn bực đứng ở cửa, muốn quay lại nhưng không biết giấu mặt vào đâu nên cuối cùng đành cắn răng bỏ về ký túc.
Đây là lần đầu tiên cô cãi nhau với Như Sênh, trong lòng cảm thấy rất buồn phiền. Về đến ký túc, lúc đun nước, cô đã tâm sự điều khổ não của mình với Tô Nghệ.
Tô Nghệ lặng lẽ nghe đến khi cô kết thúc, sau đó mới nói: “Phạm Như Sênh là người không dễ xúc động, anh ta như vậy, có lẽ là ghen đấy mà!”.
-“Ghen ư?”. Khinh Văn cảm thấy như có sét đánh ngang tai.
-“Chúng mình vốn luôn cho rằng anh ta sẽ không để ý đến những tin tức mà người ta đồn thổi, thực ra anh ta giấu tận đáy lòng. Bọn con trai bao giờ cũng che đậy điểm yếu của mình rất kỹ càng, dù có chết cũng không chịu thừa nhận. Thực ra khi yêu, bọn họ cũng đa sầu đa cảm như con gái, chỉ là không để lộ ra bên ngoài mà thôi, bởi vì điều đó được xem như là đặc quyền của phái nữ. Phạm Như Sênh là một người che đậy tình cảm rất khéo léo, theo cách đánh giá đơn giản của mình thì dường như anh ta chẳng quan tâm gì đến cậu, thực ra đó chỉ là cái nhìn bề ngoài mà thôi, trên thực tế, trong lòng anh ta nghĩ gì cũng chẳng ai biết được. Nghe điều cậu vừa nói, mình có thể khẳng định là anh ta đang ghen, khi nãy ở trong thư viện, mình cũng nhìn thấy ánh mắt anh ta quan sát cậu và Thang Bồng, nếu như mình la anh ta thì mình cũng rất giận đấy!”.
-“Cậu nói là cậu đã thấy anh ấy đến từ trước?”. Khinh Văn hơi buồn, “Thế sao cậu không nói với mình!”.
-“Tại sao mình phải nói với cậu?”. Tô Nghệ trả lời, “Đừng quên rằng, mình và anh ta là kẻ thù không đội trời chung, mình không tìm đến tính sổ cũng đã là may cho anh ta lắm, để anh ta ghen cũng đáng lắm, cho anh ta cả ngày cứ như lơ lửng trên bầu trời!”.
-“Nhưng nếu như đúng là vì nguyên nhân đó, thế chẳng phải là mình sai hay sao? Mình lại con giận dữ với anh ấy nữa chứ. Mình cứ cho rằng anh ấy sẽ không để ý, mình đúng thật là ngốc mà!”.
Tô Nghệ an ủi cô: “Không nên lúc nào cũng nhận phần sai về mình, Phạm Như Sênh không sai à? Người sai nhiều hơn chính là anh ta, không đúng sao? Ai bảo anh ta không nói gì, mà cậu cũng chẳng phải là người “đi guốc trong bụng” anh ta, làm sao có thể biết rõ tâm sự của người ta được?”.
Tô Nghệ nói, lòng Khinh Văn vốn đã không kiên định lại càng trở nên dao động hơn. Cô xua tay nói với Tiểu Nghệ: “Vừa nãy mình ăn cơm chưa no, giờ đi mua ít đồ ăn đây, cậu có cần thứ gì không, mình sẽ mua hộ?”.
Tô Nghệ cười cười đáp lại: “Không cần đâu, đợi đến khi cậu mang đồ về, có lẽ mình đã ngủ say rồi!”.
Chút tâm tư nho nhỏ của Khinh Văn mà cô cũng không biết ư? Chắc chắn là đi tìm Như Sênh để giải thích.
Khinh Văn đúng là đi tìm Phạm Như Sênh. Cô đi đi lại lại dưới ký túc của anh một hồi, cuối cùng không chịu được liền chạy lên tầng.
Hoạt động trong trường đại học không chỉ đơn giản là học tập, ăn uống, ngủ nghỉ hoặc tham gia huấn luyện đoàn thể xã hội, nếu không thì tất cả sinh viên trong trường sẽ trở thành những thánh đồ, thánh nữ hết. Đặc biệt, trong trường còn có những người như Phạm Như Sênh, Thang Bồng thì cuộc sống đại học lại càng không thể đơn giản như thế được. Nếu muốn biết đối tượng mà con gái ngưỡng mộ như thế nào thì hoàn toàn có thể tham khảo ở hai người đó. Sự thực đúng là vậy, chỉ là bản thân một số người không nhận ra mà thôi. Trong con mắt của các nữ sinh trường đại học H, phòng 312 và phòng 222 của tòa nhà số một trong ký túc là khu vực vô cùng nhạy cảm, vì vậy mức độ quan sát đương nhiên là được quan tâm hơn các phòng khác rất nhiều.
Cho nên dù trước đây cô chưa bao giờ hỏi số phòng Phạm Như Sênh là bao nhiêu thì chỉ cần loại bỏ một trong hai đáp án là biết ngay, huống hồ Tô Nghệ đã điều tra giúp cô số phòng của Như Sênh là 312 từ rất lâu rồi.
Cô đi lên, đến trước cửa phòng 312, gõ cửa cộc, cộc, cộc, một lúc rồi mà không có tiếng đáp trả.
Cô nhìn đồng hồ - sáu giờ ba mươi phút. Lúc nãy Như Sênh nói anh phải đi gia sư, lẽ nào anh không quay về phòng?
Cô đứng trước cửa phòng mà lòng đầy lo lắng, từ nhỏ cô đã luôn có tính sốt ruột, định làm gì thì phải làm ngay, bây giờ anh không ở nhà, cô cũng không thể đứng mãi ở cửa phòng người ta để đợi được, người qua người lại không ngừng nhìn cô với ánh mắt hiếu kỳ, ngại chết đi được.
Đúng lúc cô định quay người đi thì có một giọng nói vọng tới: “Này, chẳng phải là người đẹp của Như Sênh đây sao?”.
Khinh Văn ngẩng đầu nhìn, môt khuôn mặt vừa quen lại vừa lạ, một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu cô: “Anh là bạn cùng phòng của Như Sênh đúng không?”.
-“Em vẫn nhớ anh ư?”. Người đó vừa thừa nhận vừa k