Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
inh ngạc, người đẹp này rất nổi tiếng ở trường, lại đầy đủ các đức “công, dung, ngôn, hạnh” khiến người khác không thể không yêu mến.
-“Vâng, hồi trước anh hay cùng Như Sênh lên lớp, em nhớ anh chứ! Anh tên là Lão Viên đúng không ạ?”. Cô mỉm cười, hình như Như Sênh từng nói vậy, hóa ra họ là bạn cùng phòng.
-“Anh tên là Viên Vũ Siêu, em cũng có thể gọi là Lão Viên như những người khác!”. Anh ta nói, “Em đến tìm Như Sênh phải không?”.
-“Vâng!”. Cô gật đầu, “Cho em hỏi lúc nào thì anh ấy mới về?”.
-“Tay ấy hả, lúc nào cũng làm việc, chẳng có ngày có đêm gì cả, có lẽ em sẽ phải đợi lâu đấy!”.
Đôi mày thanh tú nhè nhẹ rướn lên: “Thế anh có biết khoảng mấy giờ anh ấy về không?”.
-“Có lẽ, sớm nhất cũng khoảng mười giờ gì đấy!. Anh ta nói, “Nếu muốn em có thể vào phòng đợi? Dù sao thì phòng cũng không có ai, chỉ có anh và Như Sênh, hai người khác đã chuyển ra ngoài trọ!”.
Đợi từ sáu rưỡi đến mười giờ không phải là việc mà cô không làm được. Vừa hay,cô cũng muốn tham quan phòng Như Sênh như thế nào, thế là Khinh Văn liền gật đầu ngay.
Lần đầu tiên bước vào phòng anh, thực sự cũng chẳng làm cô lo lắng do dự, tuy không được quá sạch sẽ nhưng cũng không thể nói là ổ chuột, thậm chí đồ đạc còn được sắp xếp đúng theo vị trí theo một nguyên tắc nhất định.
Mắt cô dừng lại ở một chiếc bàn sạch sẽ, đang định nói thì Lão Viên ở cạnh liền chỉ vào bàn giới thiệu: “Đó là bàn của Như Sênh đấy!”.
Cô bước tới, đưa tay sờ chiếc ghế, trong lòng đang hình dung ra hình ảnh tối tối Như Sênh ngồi đây đọc sách, nhất định sẽ đẹp đến mê người!!!
Trông bộ dạng của cô như vậy Lão Viên thấy thật buồn cười, giống như chưa từng trông thấy cái ghế vậy, anh ta nói: “Em ở đây đợi nhé, anh xuống kia ăn cơm đã, đói muốn chết đây này!”. Vừa nói xong, phòng bên cạnh đã có người đến gọi anh ta rồi họ cùng cầm khay đi lấy cơm.
Một mình Khinh Văn trong phòng, Lão Viên vừa đi cô lập tức ngồi vào ghế của Như Sênh và tỉ mẩn quan sát lãnh địa của anh. Trên bàn ngoài mấy cuốn sách sạch sẽ, một chiếc đèn bàn, một chiếc cốc thủy tinh thì không còn thứ gì khác. Phong cách của Như Sênh thường rất giản dị, đó cũng chính là sự giản dị, sạch sẽ mà cô được thấy trong căn phòng này.
Khinh Văn nằm xoài trên bàn, ngón tay di di trên mặt bàn, cô đang viết từng nét từng nét một.
Sau lưng có tiếng bước chân vọng đến, cô tò mò nhìn ra ngoài, lẽ nào Lão Viên ăn cơm với tốc độ thần tốc nên đã trở về rồi hay sao? Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, cô lặng đi, ngẩn ngơ nhìn anh, sau đó đứng bật dậy, bước về phía anh như có một ma lực nào đó, đứng trước mặt anh, cô phải ngẩng cao đầu mới nhìn rõ khuôn mặt của người mình yêu.
Đôi mắt đen thẳm của anh vẫn trấn tĩnh, không thể đoán được trong đó ẩn chứa những tình cảm gì.
Khinh Văn kéo tay anh, lay lay một cách nũng nịu: “Như Sênh, đừng giận được không anh? Em đến xin lỗi anh đây!”.
Anh nhìn cô, không nói lời nào.
Cô ngây ngô cười hì hì: “Thôi mà, thôi mà, đừng giận nữa mà, giận dữ nhiều sẽ mau già đấy, không đáng như thế đâu, đúng không?”.
Như Sênh đáp trả bằng cách áp chặt cô vào sau cửa rồi hôn một cách cuồng bạo lên cái miệng nhỏ xinh đang “léo nhéo” không ngớt của cô, Khinh Văn cảm thấy eo của mình như bị vặn đứt, ý nghĩ sau cùng trước khi đầu óc trở nên quay cuồng là: Sao nụ hôn lại có thể làm người ta mê đắm đến thế?
Khi hai người ở trong phòng, cô ngồi trên đùi Như Sênh, hai tay vòng qua cổ anh, cô hỏi: “Không phải anh nói là đi dạy sao? Sao lại về sớm vậy?”.
Như Sênh đang nhìn ra phía khác, ánh mắt không được tự nhiên cho lắm, khi nãy gặp Lão Viên ở nhà ăn, nghe anh ta nói cô đang ở đây đợi anh, anh cũng không hiểu vì sao mình lại ba chân bốn cẳng chạy về phòng, lại còn xin nghỉ dạy nữa.
Thấy anh không nói gì, Khinh Văn tự phát biểu cảm tưởng của mình: “Để em nghĩ xem nào, liệu có phải trái tim của chúng ta có thần giao cách cảm không nhỉ? Anh cảm thấy em đang ở đây, cho nên mới quay về đúng không? Hoặc là thực ra anh không phải đi dạy, vừa nãy chỉ là tức giận em mà nói vậy thôi?”.
Như Sênh không cười nữa: “Em bớt tưởng tượng đi một chút được không?”.
Cô liếc nhìn anh một cái, ngồi thẳng dậy, nghiêm sắc mặt nói với anh: “Em và Thang Bồng chỉ là bạn bè, bạn bè rất bình thường, người em thích chính là anh!”.
Như Sênh lặng đi, sau đó anh dùng tay vuốt những sợi tóc trên trán cô, mỉm cười và nói: “Tống Khinh Văn, rốt cuộc thì em được làm bằng gì hả, đường đường là một cô gái mà suốt ngày nói với người khác rằng : Em thích anh, em thích anh! Em không xấu hổ sao?”.
-“Trước đây thì có còn bây giờ em không còn ấu trĩ như xưa nữa, hơn nữa em đâu có tóm lấy một người và nói với anh ta rằng: Em thích anh, bởi vì anh chính là Phạm Như Sênh, anh không phải là người nào khác, nên em mới ngày ngày nói với anh như vậy, huống hồ em thực sự rất thích anh, tại sao lại phải giấu trong lòng mà không nói ra? Như thế thật rất bức bối, rất khó chịu!”.
Một câu hai đích, anh không phải là không hiểu ẩn ý trong lời nói của cô.
Im lặng, đối diện với sự thẳng thắn