Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
của cô, anh chỉ có thể biểu hiện một cử chỉ duy nhất đó là im lặng. Có những lúc anh thật sự rất ngưỡng mộ vẻ thuần khiết của cô, nghĩ gì thì nói đấy, nếu như có thể, anh luôn hy vọng cả đời này lúc nào cô cũng giữ được vẻ thuần khiết ấy và không bao giờ vướng phải sầu não.
Mọi người đều cho rằng anh là người rất kín đáo, anh ít nói, nhưng anh thấy hết và cất giấu tận sâu trong cõi lòng. Từ trước đến nay, anh chưa từng nói với cô rằng anh thích cô. Nếu nói rằng bất kỳ phương diện nào anh cũng có thừa năng lực, thì với chuyện tình yêu anh lại mù tịt như bước vào một khu rừng rậm rạp, mỗi một bước đi anh đều phải không ngừng tự hỏi: Như thế liệu có đúng không? Đi rồi liệu có sa vào cạm bẫy và đến cuối cùng liệu có lầm đường? Chẳng phải anh không hiểu tâm ý của cô, chỉ là – anh không thể bảo đảm rằng bản thân mình có thể làm được một cách tốt nhất và không để cô phải tủi khổ.
Từ khi cô bước vào cuộc đời anh, anh không thể không thừa nhận đứng trước cô càng ngày anh càng giống những người bình thường khác. Tiếng cười của cô cuốn đi hết sự mệt mỏi trong ngày, thức ăn cô làm khiến anh cảm thấy hương vị của gia đình và mỗi khi hôn cô, anh đều nghĩ rằng: Làm thế nào để mỗi giờ khắc đều được ngọt ngào như thế này. Đương nhiên, những ý nghĩ ngu ngơ của cô cũng thường xuyên làm anh điên đầu, mỗi khi anh giáo huấn, cô lại cúi đầu xuống với vẻ mặt ngây thơ vô tội, tràn đầy sự ăn năn hối lỗi, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh nét cười vui, những lúc cô như vậy thật khiến người ta lực bất tòng tâm.
Trong tình yêu, anh tham lam muốn có được cảm giác bên cô, nhưng lại không thể hứa với cô bất cứ điều gì, đến câu: “Anh thực sự thích em!”, anh cũng không thể nói thành lời.
Trong cuộc đời của anh, sự xuất hiện của cô là hoàn toàn ngoài ý muốn, còn anh vô cùng cẩn trọng trong việc đối đãi với cái điều ngoài ý muốn ấy, chỉ lo rằng nếu không chú ý sẽ lại xuật hiện một điều bất ngờ không kịp trở tay khác…
Khinh Văn đương nhiên không biết trong lòng Như Sênh đang nghĩ gì, cô cho rằng, chứng kiến biết bao yêu và hận trên thế gian này thì đến kẻ đầu gỗ cũng động lòng. Lẽ nào quen nhau đã lâu như vậy mà Như Sênh lại chẳng có chút cảm giác nào với cô sao?
Cô chợt nhớ đến một câu không biết đã nghe được ở đâu đó: “Người như anh ta thì không có đèn đỏ, anh ta bật đèn xanh, đèn vàng cho bạn, nếu bạn vẫn không theo kịp thì anh ta sẽ rời đi. Không có đèn đỏ…”.
Cô nghịch ngợm bàn tay anh, nhìn thấy ở đó rõ ràng có vết sẹo do bị thương nên hỏi: “Anh bị sao thế này?”.
-“Không cẩn thận nên bị thương!”. Anh giải thích qua loa.
Cô vừa nghịch bàn tay vừa hỏi anh: “Có những lúc thực sự em chẳng có chút cảm giác anh toàn nào, thậm chí đến tận bây giờ vẫn còn cảm giác rằng việc chúng mình quen nhau như một giấc mơ và đến một ngày nào đó sẽ tỉnh dậy. Nếu như có thể, em thực sự muốn trở thành anh trong một ngày, để em có thể hiểu được rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì!”.
Như Sênh im lặng rất lâu, khi cô ngỡ rằng mình sẽ lại thất vọng như mọi lần thì anh lại nhìn cô bằng ánh mắt sâu thăm thẳm và nói: “Khinh Văn, hãy cho anh thời gian!”.
Chỉ là cô vẫn chưa đợi được câu trả lời của anh thì đã nhận được tin bà Phạm nằm viện.
Như Sênh nói, mấy năm nay, sức khỏe của mẹ anh không còn như trước nữa, anh vẫn thường khuyên mẹ đến bệnh viện kiểm tra, nhưng bà chỉ hứa cho qua chuyện, anh biết bà muốn tiết kiệm tiền, bà đã tiết kiệm cả đời, chưa bao giờ hoang phí cho bản thân.
Mấy ngày tiếp đó, Như Sênh càng trở nên bận rộn, vừa đau đầu về khoản viện phí của bà Phạm vừa phải chú ý việc học hành, buổi tối còn phải đi trực đêm. Khinh Văn không chịu nổi cảnh ấy, cô chủ động đề nghị giúp anh trực đêm, mới đầu thế nào anh cũng không chịu đồng ý, sau đó Như Tiêu cũng nói thêm vào, anh mới miễn cưỡng nhận lời, nhưng lại đề nghị hai người họ sẽ thay nhau trực đêm.
Khinh Văn không thể ngờ Như Tiêu vẫn còn nhớ cô, ngay trong lần đầu tiên gặp nhau, cô ấy đã hỏi: “Chị chẳng phải là chị Khinh Văn sao?”.
Khinh Văn cho rằng Như Sênh có nói về cô với Như Tiêu, sau này mới biết người Như Tiêu nhắc đến chính là người chị gái đã đi xem kịch cùng với hai anh em khi còn nhỏ.
Trong phòng bệnh dường như chỉ qua một đêm, bà Phạm đã già đi rất nhiều, người phụ nữ với dung mạo khô héo và mái tóc hao râm lòa xòa kia thật khiến cho người ta phải xót xa đau đớn.
Bà là một người mẹ vĩ đại, nếu không có bà thì sẽ không có hai anh em Như Sênh hôm nay, từ sâu thăm tâm hồn Khinh Văn, cô luôn dành cho người phụ nữ này sự tôn kính sâu sắc, phải là người phụ nữ như thế nào thì mới có thể dũng cảm và nhân ái đến thế!
Ban ngày, khi không phải lên lớp, cô đều nấu những món ăn bổ dưỡng mang đến bệnh viện, những lúc đó Như Sênh không đi học thì cũng đi làm thêm, Như Tiêu ngày nào cũng phải đi học nên không có thời gian ghé qua.
Bà Phạm là người rất hiền lành, tuy lúc đầu còn rất khách sáo và nói không muốn cô phải vất vả, sau đấy không biết Như Sênh đã ghé tai nói gì bà mới không khách sáo nữa, mỗi lần cô đến đều xem như con gái của mình, mấy bệnh