Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

nhân bên cạnh mỗi khi thấy cô đến đều khen: “Con gái chị thật là hiếu thuận!”.
Khi chỉ có hai người với nhau, bà Phạm thường kể chuyện lúc Như Sênh lúc còn nhỏ, bà nói: “Như Sênh từ nhỏ đã rất thông minh và hiểu chuyện, thành tích học tập cũng rất tốt, trước giờ chưa từng làm bác phiền lòng, khi về nhà nó đều giành lấy việc nấu nướng, đến Như Tiêu cũng do một tay nó nuôi khôn lớn. Nhưng Như Sênh không có bạn bè, ngày chúng nó còn nhỏ, gia đình bác rất nghèo, nhiều người đã dặn dò con cái họ không được lại gần Như Sênh và nó cũng chẳng thèm để ý đến, hàng ngày đều chơi với Như Tiêu, thế nên tình cảm giữa hai anh em rất khăng khít. Nhưng cũng vì thế mà nó trở nên lặng lẽ, ít nói, từ tiểu học đến đại học đều làm lụng vất vả vì gia đình nhưng nó chưa bao giờ mở miệng than thở, mấy năm nay bác cũng chưa từng thấy nó đưa bất kỳ người bạn nào về nhà. Bác thấy như vậy mà đau đớn trong lòng, những đứa trẻ ở độ tuổi như nó, chẳng phải thời niên thiếu là thời gian đáng trân trọng nhất hay sao? Bác chưa từng được học hành, cũng chỉ hiểu đạo lý đơn giản mà thôi, thế giới của Như Sênh dường như chỉ có hai mặt đen và trắng, một mặt là của nó, một mặt là của bác và Như Tiêu, nó đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết để lo lắng cho bác và em gái nhưng chưa từng nghĩ đến bản thân mình!”.
-“Cả cuộc đời này, bác chẳng cầu mong điều gì xa xỉ, có thể gặp được Như Sênh, Như Tiêu chính là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời bác rồi, có lẽ cháu không biết, Như Sênh luôn là niềm kiêu hãnh của bác, một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy thật khiến người khác yên lòng. Bác luôn cảm thấy mình đã nợ Như Sênh một điều gì đó, bác mang nó về, nhưng chưa từng cho nó được một ngày vui vẻ, bác thường nghĩ, nếu như ngày đó bác không nhặt Như Sênh từ gầm cầu về thì có lẽ vận mệnh của nó đã không như thế này, biết đâu may mắn sẽ có một người giàu qua đường và thích trẻ nhỏ thì nó không phải chịu khổ như thế này. Như Tiêu thì khác, nó thật hạnh phúc khi có một người anh tốt như thế!”.
Khinh Văn an ủi: “Bác à, bác không nên nói như vậy, Như Sênh không phải cái gì cũng có nhưng điều may mắn nhất của anh ấy chính là có một người mẹ tốt như bác, bác nghĩ mà xem, nếu như khi xưa bác không mang anh ấy về, có lẽ mùa đông năm đó anh ấy đã chết rét dưới gầm cầu đấy rồi”.
Bà Phạm chầm chậm lắc đầu, cười cười, nói: “Bác thấy rồi, Như Sênh thực sự rất thích cháu, nếu không thì nó đã không bảo bác là đừng coi cháu là người ngoài. Tiểu Văn à…cháu hãy hứa với bác, hãy luôn ở bên cạnh Như Sênh nhé, nó là một đứa trẻ cô đơn, cho dù nó chưa từng oán thán điều gì, nhưng bác biết nó thực sụ rất cô đơn”.
-“Bác à…”. Khinh Văn xúc động.
-“Vẫn còn nhớ mấy hôm trước, Như Sênh làm gì cũng không chú tâm, cả ngày chẳng nói được ba câu, khó khăn lắm mới về nhà được một lần mà lòng cứ bứt rứt không yên, nó rất ít khi mất tập trung, khi ăn cơm cũng ngây ra không gắp gì, đến khi rửa bát còn bị đứt tay nữa. Cuối tuần, buổi tối nó về nhà, trước khi đi ngủ bác vào phòng nó, nó đang nhìn cuốn sách tiếng Anh trên bàn, một lúc rất lâu mà mắt chẳng chớp lần nào, nó là con của bác, trước nay bác chưa từng thấy nó thất thần như thế. Bác rất lo lắng, định hỏi xem rốt cuộc nó làm sao, may có Mạt Lạc nói với bác rằng: Như Sênh thích một cô gái, nhưng hình như cô gái đó rất thân mật với một cậu con trai khác. Tính cách của Như Sênh bác rất hiểu, ngay cả những điều nó canh cánh trong lòng cũng không chủ động đi hỏi. Sau đó bác có tìm nó nói chuyện, hỏi nó liệu chuyện đó có thực không, nó im lặng một lúc rồi gật đầu thừa nhận, bác liền nói: Nếu như thực sự đã thích như vậy thì nên nói với người ta, nếu con không nói, người ta làm sao biết được lòng con nghĩ điều gì? Nó lại nói với bác rằng: “Thích cô ấy là việc ngoài ý muốn. Trong đường đời cần làm những việc gì, đều đã tính toán kỹ càng, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng cô ấy lại xuất hiện. Cô ấy là một cô gái chỉ có thể nâng niu trong lòng bàn tay, nói yêu rất dễ dàng, nhưng để làm được lại rất khó, rất tàn khốc, con thực sự không biết bản thân mình có đủ năng lực và quyết tâm để đối diện với tình yêu của cô ấy hay không hoặc có thể đảm bảo rằng có thể đáp ứng đầy đủ những gì cô ấy cần. Con không muốn vì xúc động nhất thời, mà lao vào tình yêu, nó chỉ mang lại sự tổn thương cho cô ấy mà thôi, con của hiện tại, không có đủ khả năng để yêu cô ấy, cũng không có tư cách để trao cho cô ấy những thứ mà cô ấy cần!”. Nó là đứa trẻ thực tế như vậy đấy, nếu không thể làm được nó sẽ chẳng bao giờ khoác lác, chỉ có thể đợi đến khi bản thân mình thực sự có thể nắm bắt được mọi chuyện thì mới hứa hẹn”.
-“Bác biết đây là một yêu cầu hơi quá, nhưng…thời gian của bác cũng không còn nhiều. Nếu như có thể…”. Bà Phạm hạ thấp giọng, gần như không thể nghe thấy, “Bác hy vọng sẽ có một người ở bên cạnh Như Sênh và đem lại hạnh phúc cho nó!”.
Khinh Văn lặng đi, ngoài cửa hai hình dáng quen thuộc đã xuất hiện và đang bước vào, bà Phạm lập tức trở lại dáng vẻ như bình thường.
-“Chị Khinh Văn, chị lại nấu món gì mà thơm thế? Ở xa mà em và anh trai cũng có thể