Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.
khi yêu đều phát cuồng như vậy, nhưng từ trước tới giờ chưa từng gặp một người nào lại điên cuồng đến thế, đến một người cẩn trọng như Phạm Như Sênh cũng bị phát cuồng theo.
Nhưng tình cảm thì không ai có thể lường trước được, Phạm Như Sênh dù có chín chắn thì cũng chỉ là một chàng thanh niên mới hơn hai mươi tuổi, cho dù có giỏi kiềm chế, cho dù suy nghĩ tỉnh táo thì cũng có lúc rối loạn. Huống hồ bên cạnh lại có một cô gái tình nguyện dâng hiến không một chút oán hận, vả lại anh ta đâu phải là loại người gỗ đá, những việc cô làm, anh chưa bao giờ nhắc đến nhưng tất cả đều được ghi nhớ trong tận đáy lòng.
Cuối cùng Tô Nghệ và Tào Châu, bọn họ lấy thân phận là chú và dì đến Cục Dân chính để làm chứng cho hôn nhân của Khinh Văn và Như Sênh.
Sau việc ấy, Tô Nghệ không dưới một lần oán thán: “Mình đang ở độ tuổi người nhìn người yêu, hoa gặp hoa nở thế nào lại đóng vai bà dì nhiều tuổi như vậy, thật là sỉ nhục cho cả cuộc đời!”. Khinh Văn nhớ lại, ngày hôm đó Tô Nghệ mặc quần áo của mẹ mình và còn đeo thêm đôi kính gọng đen bự chảng mà chỉ muốn bật cười, nhưng điều khiến cô cười không khép miệng lại được là cô đã thực sự trở thành vợ của Như Sênh.
Đêm hôm đó, lần đầu tiên bọn họ thuê phòng ở ngoài, cô nép vào lòng anh, để mặc những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Từ giờ khắc ấy, mối quan hệ giữa hai người không chỉ là người yêu nhau nữa mà đã trở thành chồng – vợ.
Anh ôm lấy tấm thân mảnh mai của cô, vững chãi tiến vào trong, mơn man từng centimet trên da thịt cô và cảm nhận sự hưởng ứng nhiệt tình từ phía đối phương, tiếng hơi thở gấp gáp khe khẽ trong căn phòng, lúc vang vọng, lúc chờn vờn, lúc vui đùa, lúc theo đuổi, như những tinh linh của đêm tối đang thực hiện những bước nhảy tươi đẹp nhất trong không trung. Giờ khắc đó, bọn họ đều thực sự cảm thấy, trên thế giới này không có giây phút nào đẹp hơn hiện tại.
Ngày hôm đó, cô gái thơ ngây đã thực sự trưởng thành, nở bừng như đóa hoa làm lay động lòng người.
Tình yêu đã mất, tự do muôn năm!
Với Như Sênh, kết hôn trong khi còn học đại học là việc làm bốc đồng nhất trong cuộc đời anh, nhưng đến Thượng Đế cũng phải thốt lên rằng, mỗi người trong cuộc đời mình đều có ít nhất một lần bốc đồng.
Sau khi kết hôn, hai người vẫn sống như trước, mỗi ngày cùng nhau ăn cơm trưa, buổi tối, khi Như Sênh làm xong công việc, anh thường thấy Khinh Văn đã ngồi đợi sẵn ở trong phòng, trên bàn của anh nếu không phải là món canh xương tuyệt hảo thì cũng là chút đồ điểm tâm. Như Sênh nói: “Ngày nào em cũng làm như vậy, thực sự anh không ăn cũng chẳng sút đi lạng thịt nào đâu!”. Cô chỉ ngồi cạnh anh cười ngây ngô và đêm nào cũng vẫn đưa đồ ăn qua như vậy. Anh không biết rằng, con gái đều thích vỗ cho bạn trai của mình thật béo, đó chính là niềm vinh dự của bọn họ. Đến nỗi Lão Viên trong phòng cũng phải than thở rằng, sau này nhất định cũng phải tìm một cô bạn gái biết chăm sóc người khác như thế về làm vợ.
Chỉ có vài người biết chuyện họ kết hôn, ngoài Tô Nghệ và Tào Châu thì đến bà Phạm cũng không biết, cho nên họ cũng chẳng muốn gọi nhau theo kiểu “ông xã, bà xã” ngọt ngào trước mặt mọi người như những đôi khác. Bây giờ, các đôi tình nhân thường có thói quen xưng hô như vậy, Tô Nghệ nói: “Đó là vì nguyện vọng muốn trở thành vợ chồng của họ rất mãnh liệt, với những điều chưa đạt được, mọi người đều có tâm lý mong ngóng như vậy, hai bên gọi nhau như thế cũng là để thỏa mãn ảo tưởng tạm thời. Thực tế chỉ sau khi kết hôn mới biết, đâu có nhiều lãng mạn đến thế. “Ông xã, bà xã” gọi nhiều cũng cảm thấy khó chịu, thực sự là không có gì thú vị!”.
Có nhiều lúc Khinh Văn cảm thấy cách nghĩ của Tô Nghệ còn quá thực tế, nhưng Tô Nghệ lại phản bác: “Đó là vì mình đã sớm nhận thức được thế giới này!”.
-“Mình nghe Như Sênh gọi cô ấy là Mạt Lạc!”.
-“Mạt Lạc? Cái tên nghe kỳ kỳ…nhưng hình như đã từng nghe thấy ở đâu đó!”.
Tô Nghệ vỗ vỗ vào đầu mình, uống quá nhiều nên đầu óc cũng chẳng còn tỉnh táo nữa, sao mà không nhớ được nhỉ, hơn nữa lúc này tâm trạng của Khinh Văn cũng chẳng để nơi cô.
Hình như Mạt Lạc có nhìn qua bên này, cuối cùng, sau khi nói điều gì đó có vẻ rất khẩn thiết với Như Sênh, cô ấy chỉ về phía Khinh Văn rồi quay mình rời đi.
Khinh Văn và Tô Nghệ tiến về phía trước, biểu hiện của Như Sênh làm người khác không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, nhưng lại khiến cho cô có cảm giác anh sắp phải đi xa.
Cô không hỏi Mạt Lạc tìm anh có chuyện gì, cũng không trách anh đã không đến tham gia bữa tiệc chúc mừng mà nhẹ nhàng hỏi một câu: “Bác thế nào rồi anh?”.
Như Sênh im lặng một lúc mới nói: “Vào xem đi!”.
Tình trạng của bà Phạm không lạc quan chút nào, vì phải kiếm thật nhiều tiền viện phí nên Như Sênh bận rộn suốt cả ngày, ngày nào khi về đến nhà cũng đã rất muộn, khi trời vẫn còn tờ mờ sáng đã ra khỏi nhà. Chính vì vậy, thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng còn lại là bao nhiêu.
Đến việc gặp mặt anh cũng trở nên rất khó khăn, thực sự cô cũng rất mệt, mỗi ngà