Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
được, anh không thể để mẹ và Như Tiêu trên cây cầu đó mà không có anh ở đó quan tâm chăm sóc. Năm năm trời ở Mỹ, khi không có em, anh mới phát hiện ra rằng anh thực sự cần em hơn anh tưởng. Trong suốt một năm sau khi quay về, anh đã từng đi tìm em, nhưng anh không dám lại gần, chỉ có thể đứng rất xa để ngắm nhìn em, bởi vì anh không chắc chắn liệu em đã có một nửa khác trong cuộc đời hay chưa và cũng chẳng dám đối mặt với nỗi oán hận của em. Thời gian đó, công việc bận rộn cùng với việc bệnh tình của mẹ vẫn chưa được ổn định, cho nên anh muốn tìm một cơ hội thích hợp để gặp em. Nhưng ngày hôm đó em đã đứng bên cạnh một người đàn ông khác, lúc đó anh mới phát hiện ra rằng thời gian trôi qua quá nhanh, thậm chí nhanh đến mức anh chẳng có cơ hội để giữ em lại. Cho nên, giờ đây nói với em những lời này, một chút tự tin anh cũng không có, những lời em nói với anh tối hôm đó, anh đã suy nghĩ rất kỹ, nếu như em thực sự tìm được hạnh phúc của mình thì điều duy nhất anh có thể làm là chân thành chúc phúc cho em, vậy mà khi đối diện với sự thật là sẽ mất em, anh lại không thể nào từ bỏ được, anh chưa từng thích một người nào khác, hạnh phúc của anh chính là em!”.
Khinh Văn nhìn chằm chằm vào miếng sườn trong bát, như thể nếu không xuyên thủng nó thì không cam tâm quay đi: “Ngày trước anh đâu có nhiều lời giãi bày với tôi, từ Mỹ khi quay trở về lại có vẻ biết nói chuyện hơn đấy nhỉ?”.
Dường như Như Sênh không nghe thấy những lời mỉa mai của cô, anh nói: “Em không tin cũng được, trước khi gặp em ở bệnh viện, anh đã từng đến chuyện đi tìm em!”.
-“Anh không cảm thấy bản thân mình rất mâu thuẫn hay sao? Mới đầu không muốn tôi đợi, bây giờ quay về lại nói đi tìm tôi? Tìm tôi để làm gì? Anh thấy chúng ta vẫn có thể làm bạn ư?”.
Như Sênh run run nhìn cô, nỗi đau quen thuộc trong lòng lại bắt đầu nhức nhối.
Khinh Văn bật cười: “Nếu như tôi là anh, một khi đã lựa chọn thì không bao giờ hối hận, dù sao thì từ đầu đến cuối cũng là tôi tự làm tự chịu, là tôi quá yêu anh, là tôi không biết tốt xấu gì mà cứ lao vào thế giới của anh. Nếu như tôi là anh thì tôi đã lựa chọn chị Mạt Lạc rồi, chị ấy có thể làm cho viên đá quý là anh tỏa sáng chói lọi còn tôi chỉ có thể khiến anh trở nên tăm tối. Nếu như tôi là anh, tôi đã theo đuổi và cùng chị ấy kết hôn, sau đó tiếp tục làm viện trưởng trẻ tuổi nhất ở thành phố này, đúng là một kết cục hoàn mỹ!”.
-“Khinh Văn…”. Như Sênh khổ sở kêu lên một tiếng, vươn tay ra, dường như muốn giằng lấy đôi đũa đã bị cô nắm chặt từ đầu đến giờ, nhưng vừa mới động vào, cô liền lập tức co lại như bị bỏng canh.
-“Anh biết không? Năm năm trước, cho dù anh cho tôi một lời giải thích hoặc để tôi đợi anh quay về thì tôi cũng chẳng đến mức hận anh như thế này. Tôi không sợ chờ đợi, chỉ lo khi quay về thì anh không còn là anh của ngày trước nữa!”.
-“Anh xin lỗi!”.
-“Đừng nói “Xin lỗi”, có lẽ anh cũng biết từ trước tới giờ tôi chưa lúc nào thích nghe từ “Xin lỗi” ấy cả!”. Cô cắt ngang lời anh, cười mỉa nói: “Tôi đột nhiên nhớ đến một chuyện, khi anh đi, tôi đã không hỏi anh về việc đền bù tổn thất tuổi thanh xuân!”.
…Anh không nói gì.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh sáng mờ ảo của đèn điện phản chiếu vẻ tuấn tú, phô trương một cách hoàn mỹ vẻ đẹp đầy tính hủy diệt của nó.
Cô giễu mình, bây giờ vẫn còn si mê anh trong tâm tưởng, tự vặn vẹo ngón tay mấy lần: “Năm năm tuổi tôi bắt đầu gặp anh, hai mươi tuổi bắt đầu theo đuổi, hai mươi hai tuổi thì kết hôn với anh, rồi liền sau đó là ly hôn, nhưng trừ đi hai mươi năm trước và năm năm sau khi anh ra đi đều là tự tôi đa tình, tình yêu của tôi chỉ được báo đáp vẻn vẹn có chút xíu!”.
-“Anh có thể bù đắp…”.
-“Anh biết không, chúng ta đã không thể quay trở lại được nữa!”.
Nếu tiếp tục ăn cơm nhất định sẽ không tốt cho tiêu hóa, Khinh Văn sắp bỏ đi, Như Sênh vội vàng đuổi theo cô, cho dù cô chẳng thèm để ý đến thì anh vẫn kiên trì đưa cô về tận nhà.
Cô không nói địa chỉ nhà mình ở, nhưng anh cũng có thể tìm được.
Có lẽ đúng như anh nói, một năm nay, anh đã từng đi tìm cô, nhưng lần nào cũng chỉ đứng từ xa, giống như bọn họ lúc này đây, rõ ràng gần nhau trong gang tấc mà lại xa cách đến tận chân trời.
Đêm khuya, lúc Khinh Văn mất ngủ, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, vẫn là sô máy xa lạ đó, anh nói: “Năm năm sau, đổi lại là anh yêu em!”.
Cô trân trân nhìn điện thoại, nước mắt không ngừng tuôn trào.
Thời gian qua như nước xuôi dòng, song vẫn không vượt qua được thời tuổi trẻ đó.
Cuối cùng Tô Nghệ cũng chủ động liên lạc với Khinh Văn, khiến cô “chuộc” lại được tình bạn đang có nguy cơ tan vỡ. Hẹn nhau trong một tiệm trà, Khinh Văn không nhịn được đã lên tiếng oán trách: “Mình cho rằng cậu đã quên mất mình rồi!”.
-“Sao thế được? Mình có thể quên trời, quên đất, quên Bánh Bao nhưng không bao giờ có thể quên được cậu!”. Tô Nghệ vẫn rất tự nhiên như thưở nào. Sống mũi Khinh Văn cay cay, buồn buồn đến nỗi chẳng muốn nói năng gì.
Tô Nghệ nhìn cô rồi h