XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.

ỏi: “Liệu có phải là mình tìm cậu không đúng lúc không?”.
-“Sao lại hỏi như vậy?”.
-“Phạm Như Sênh, người đàn ông này đúng thật là nguồn của tai họa!”, nghĩ lời mình vừa nói có chút nặng nề, Tô Nghệ than thở, “Có thể vì mình chơi với Bánh Bao từ nhỏ nên mới bênh vực cậu ta. Trong tình cảm, người ngoài thật khó mà phát biểu điều gì. Khinh Văn, cậu không thể lại khóc nữa, nếu khóc nữa mắt sẽ rất xấu…Thôi bỏ đi, bỏ đi, cho dù cậu có quyết định như thế nào thì mình vẫn luôn ủng hộ cậu. Cho dù cuối cùng cậu vẫn lựa chọn quay trở lại bên cạnh Phạm Như Sênh, thì đó cũng là duyên số đã định, ai bảo ngay từ lúc bắt đầu cậu đã yêu anh ta đến thế. Còn như Bánh Bao, cậu ta cũng chẳng thiếu người đẹp vây quanh, cũng chỉ đau lòng nhất thời, không đến nỗi vì thất tình mà nghĩ không thông”.
-“Thực ra…mình cũng không nói là muốn quay về bên anh ấy!”, cô buồn bã nói.
-“Cậu không muốn ư?”.
-“Có một số thứ không phải cứ nói muốn là có thể làm được ngay, ví dụ như hiện nay mình nói không muốn yêu anh ấy, nhưng thật sự mình vẫn rất yêu anh ấy!”. Khinh văn mệt mỏi nói, “Mình thực sự không muốn làm tổn thương đến bất kỳ một người nào cả!”.
-“Vậy thì, đừng nên ép bản thân mình, cứ để thuận theo tự nhiên đi!”.
Khinh Văn cười: “Mới đầu, khi nghe giọng điệu của cậu, mình còn cho rằng cậu đang giận mình, vì mình đối xử với Thang Bồng không công bằng!”.
Tô Nghệ cũng cười: “Thật vậy hả? Thế thì mình đã sai rồi. Mấy ngày hôm nay cuối cùng mình cũng đã nghĩ thấu đáo rồi, trên đời này vẫn còn nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu, ví dụ như tình bạn giữa chúng ta chẳng hạn. Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ luôn bên cậu, cho dù cậu có cùng ai đi chăng nữa thì mình cũng vẫn ủng hộ!”.
Khinh Văn cảm thấy thật ấm lòng, cô xúc động nói: “Tiểu Nghệ, cậu thật là tốt!”.
Tô Nghệ nhếch môi cười khổ: “Ngốc ạ!”.
Bầu trời bao la biết mấy, những áng mây trắng muốt lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm, khi nhắm mắt lại và hồi tưởng sẽ phát hiện ra rằng tất cả đau thương sẽ lưu lại dấu vết của niềm vui đã qua, giống như tất cả sự tiếc nuối sẽ lưu lại một góc nhỏ hoàn hảo nào đó.
Bạn thân lâu ngày không gặp ắt sẽ có nhiều điều để hàn huyên, ví dụ như những điều mắt thấy tai nghe khi Tô Nghệ đi du lịch, cô nói mình đã gặp chuyện “tình yêu tuổi xế chiều” như trong tiểu thuyết, tận mắt chứng kiến chuyện một bà lão bảy mươi tuổi xây đắp tình yêu với một ông cụ. Còn có cả phong tục kết hôn ở các vùng đất khác nhau, tất cả đều đem đến cho cô cảm giác có thể gói gọn trong một chữ là “mệt”, cho dù gương mặt cô dâu thể hiện rất hạnh phúc, nhưng một chút hào hứng cũng chẳng thấy.
Quan trọng nhất là câu chuyện khi cô trên tàu quay trở về, cô đã gặp một cô gái, hai người đã cùng nhau tâm sự và nhắc đến mối tình đầu của cô gái đó. Khi mười hai tuổi, cô gái đó đã thích anh chàng hàng xóm lớn hơn mình một tuổi, nhưng vì cô để tóc ngắn và có vẻ bề ngoài rất giống con trai nên đã không dám thổ lộ cùng anh, cô biết anh chàng đó luôn thích những cô gái tóc dài, mắt to. Cô bé thường lấy cớ nhỏ tuổi hơn nên thường bắt nạt anh, mỗi ngày đi học đều thích theo sau và gây cho anh biết bao rắc rối, lại còn đuổi hết cả những cô gái có tình ý vây quanh anh. Rồi đến một ngày, người con trai đó đã trách cứ và nói không thích như vậy, nếu không tìm được bạn gái sẽ không thèm quan tâm đến cô nữa. Thế là cô bé đó quyết định sẽ một lần trở thành một cô gái thực thụ, cô liền dùng toàn bộ số tiền đóng học để mua một chiếc váy đen, bởi vì đồng phục mùa hè ở trường màu trắng nên cô bé nghĩ mặc lên sẽ rất đẹp. Thậm chí cô còn gài lên đầu một chiếc kẹp hình con bướm, rồi lấy hết dũng khí để đến trước mặt người con trai đó. Kết quả cô nhận được lại là ánh mắt sửng sốt, anh ta ôm bụng cười và nói: “Hôm nay em bị ốm à, sao lại còn trang điểm nữa chứ? Thật buồn cười quá!”. Cô buồn rười rượi, lo lắng hỏi: “’Em như thế này xấu lắm hả?”, “Không phải là xấu, mà xấu chết đi được, chẳng phải là vẫn ghét những cô gái hay trang điểm đó sao?”. Cô gái nhỏ lấy hết dũng khí để tỏ tình ấy, trong phút chốc vì câu nói ấy mà thất vọng tràn trề. Sau khi trở về nhà, cô đã cắt vụ chiếc váy đó rồi vùi đầu vào gối khóc cả đêm, ngày hôm sau coi như chưa có việc gì xảy ra, vẫn xuất hiện và bám theo sau người con trai đó, vẫn dõi nhìn theo gương mặt cười vui đẹp đẽ của anh. Cô nghĩ rằng nếu lúc đó mình thực sự tỏ tình với anh ấy, thì khuôn mặt tươi cười ấy sẽ thành vẻ mặt như thế nào? Liệu có phải sẽ xỉu ngay tại chỗ? Đó là lần duy nhất cô mặc váy và người con trai đó cũng là người duy nhất mà cô thích, nhưng vẫn chưa kịp nói gì thì đã bị từ chối thẳng thừng, từ đó về sau cô bé đó không còn thích bất cứ người con trai nào nữa.
Tô Nghệ nói: “Khi vừa nghe câu chuyện đó mình liền nghĩ đến cậu. Nếu như lúc ấy cô bé can đảm hơn một chút, chủ động theo đuổi chàng trai hàng xóm, thì phải chăng kết cục sẽ khác, nhưng cũng có lúc mình cho rằng không thể không tin vào số phận, ở một nơi u tối nào đó dường như mọi việc đã được sắp đặt. Cho nên Khinh Văn à, cho dù sau này kết cục giữa cậu và Phạm Như Sê