Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1056 lượt.
m Thang, nhất định anh phải biết một hai nhà hàng tốt. Lễ Giáng sinh này có đối tượng tương đối được hỏi tôi muốn đi ăn ở đâu. Không thể chọn nơi rẻ quá được, tôi muốn xem thành ý anh ta với tôi thế nào.”
“Trước tôi có đến một nhà hàng được lắm.” Thang Tuấn cười, lôi ví lấy tấm danh thiếp đưa Trịnh Phàm, không ngờ làm một mảnh giấy rơi ra.
“Cảm ơn, chủ nhiệm.” Trịnh Phàm hôn gió, vui vẻ nhận danh thiếp bỏ đi.
Thang Tuấn chú ý đến mẩu giấy rơi xuống đất, “Cái gì đây?” Anh nhặt nó.
Trên giấy viết: Thang Tuấn, hiện giờ em đang đợi anh ở quán thịt nướng, hy vọng lát nữa sẽ nhìn thấy anh, dù anh đã rời công ty nhưng em tin anh vẫn còn quan tâm đến em. Lần này tìm anh đến là muốn nói với anh rằng, bất kể vấn đề gì, em đều tình nguyện bên cạnh anh, cùng anh đối diện.
Là chữ của Lâm Hiểu Khiết, Thang Tuấn sững sờ.
Anh nhìn chỗ ngồi trống của cô mà buồn.
“Thang Tuấn, Thang Tuấn.” Giọng Sở Sở vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Anh định thần lại, vội cất mảnh giấy vào ví, bình tĩnh nhìn cô.
“Đang nghĩ gì vậy? Gọi mãi mà anh không nghe thấy.”
Anh mỉm cười che giấu.
Sở Sở nhận ra nét thất vọng trên gương mặt anh, bất giác liếc về chỗ Hiểu Khiết.
Thang Tuấn đáp: “Đang nghĩ lát ăn gì. Đi thôi.”
Sở Sở gật đầu, “Vâng, đi thôi.”
Cả hai rời khỏi công ty, đến một nhà hàng phong cách kiểu Tây nhẹ nhàng.
Giai điệu du dương bao trùm, khách khứa không nhiều, họ nhanh chóng gọi món, vừa ăn vừa trò chuyện.
Sở Sở hỏi: “Anh thấy bữa tối tình yêu thế này có được không?”
Thang Tuấn nhìn món ăn đã gần hết trước mắt, nghĩ một lát rồi đáp: “Cũng đáng suy xét!”
“Em cũng thấy khá ngon. Ánh sáng lung linh, không khí trang nhã, đôi tình nhân cùng nhau dùng bữa tối Giáng sinh sẽ cảm thấy rất tuyệt! Khách hàng có thể nhờ đầu bếp thiết kế sự kiện đặc biệt, như giấu nhẫn đính hôn vào bánh ngọt hay chuẩn bị một màn cầu hôn bất ngờ.”
Thang Tuấn không lấy làm quan trọng, “Trước mặt bao nhiêu người á?”
Sở Sở trách: “Anh đúng là chẳng hiểu tâm lý phái đẹp, Giáng sinh là dịp thích hợp cầu hôn! Hơn nữa, màn tỏ tình trước đám đông sẽ thỏa mãn được tính hư vinh của các cô gái. Không tin, anh có thể thử ngay bây giờ, không chừng em cũng sẽ đồng ý đấy.”
Thang Tuấn không hiểu, “Thử cái gì?”
Sở Sở cười: “Thử cầu hôn em ấy!”
Thang Tuấn sững sờ, “Anh? Cầu hôn?”
Sở Sở ngượng ngùng: “Rồi một ngày… chúng ta cũng phải kết hôn mà.” Cô nghiêm túc.
Thang Tuấn chau mày, “Sở Sở, kết hôn là ước định một đời, là sự ràng buộc rất quan trọng, không thể quyết định vội vàng. Phải chọn đúng thời điểm, đúng địa điểm, đúng người mới được.”
Sở Sở hiểu nhầm, vui vẻ: “Em biết. Cho nên em mới bảo thật may mắn, từ cái nhìn đầu tiên em đã tìm được người ấy rồi! Anh còn nhớ ngày nhỏ, có lần chúng ta làm phù dâu phù rể không? Em đã tự coi mình là cô dâu, hét to lên với anh rằng em đồng ý, lúc đó em rất nghiêm túc. Em đã quyết định sau này lớn lên em sẽ trở thành cô dâu của anh! Cảm giác hạnh phúc ấy em vẫn chưa quên. Thang Tuấn, ngay từ ngày gặp anh, em đã coi anh là hạnh phúc của em. Em luôn chờ đợi, chờ đợi chúng ta lớn lên, chờ đợi có một ngày em chính thức trở thành cô dâu của anh.”
Một Sở Sở đang đắm chìm trong tình yêu khiến Thang Tuấn thấy nặng nề. Anh hạ quyết tâm, phải nói thẳng với cô.
Nhẹ nhàng phủ lấy bàn tay Sở Sở, anh dịu dàng lựa lời, “Cảm ơn tình cảm của em. Nhưng Sở Sở, từ trước đến nay anh chỉ coi em như em gái, anh không muốn lừa dối em, làm tổn thương em. Sắp hết thời gian nghỉ trưa rồi, chúng ta thanh toán rồi về thôi.”
Sở Sở chặn tờ hóa đơn thanh toán xuống, hoang mang: “Có phải em còn chỗ nào chưa tốt không?”
“Sở Sở, em đừng như vậy.”
Cô khẩn thiết: “Em có thể trở thành người như anh muốn, em có thể.”
Thang Tuấn ôm lấy vai cô, “Sở Sở, em đừng như thế.”
Sở Sở đau khổ ôm mặt, nghẹn ngào buộc tội, “Tại sao? Tại sao anh lại như thế? Tại sao lại lừa em? Nếu ngay từ đầu anh đã không định bên em, tại sao còn nói dối? Tại sao để em thích anh hai mươi mấy năm nay? Tại sao anh chưa bao giờ từ chối em? Tại sao lại để em như một con ngốc vậy…?”
“Anh xin lỗi.”
Sở Sở đau khổ ngắt lời, “Em không muốn nghe ba chữ ‘Anh xin lỗi’! Nếu câu trả lời cuối cùng của anh không phải như điều em mong đợi, anh hãy nói là anh ghét em, chỉ muốn đùa giỡn tình cảm của em. Hãy nói với em người mà anh thích luôn luôn là Lâm Hiểu Khiết!”
Thang Tuấn khựng lại, nhanh chóng lẩn tránh ánh mắt cô như một lời khẳng định.
Sở Sở tuyệt vọng, đau khổ cười: “Thừa nhận rồi đúng không. Cảm ơn anh, đã để em có lý do chính đáng mà căm hận anh!”
Thang Tuấn xót xa thay cô, muốn chạm vào cô an ủi.
Sở Sở không nể tình, hất anh ra.
Anh kinh ngạc.
Cô lau nước mắt, giữ lại chút tự tôn cuối cùng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu thoát khỏi vòng tay anh, rời khỏi nhà hàng.
Thang Tuấn nhìn theo bóng dáng thất thểu ấy, bất giác ân hận.
Đài Bắc, chiều tối.
Tòa nhà của trung tâm thương mại Hải Duyệt đã tối đen, chỉ riêng đèn ở văn phòng Tử Tề vẫn sáng. Anh còn làm việc, người trong công ty đã về từ lâu.