Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.
i thẳng.
Hề Kỷ Hằng đứng trước đầu cầu thang chờ sẵn, mặc dù không ai nói với nhau lời nào, nhưng họ nối đuôi nhau lái xe đến cùng một địa điểm.
Giản Tư mỉm cười, tâm trạng cực tốt đứng cạnh cửa sổ, nhìn hai chiếc xe dần dần khuất bóng, cô hơi tiếc không được tận mắt chứng kiến màn hỏi tội hay ho. Có điều không sao cả, cô có thể hình dung ra vẻ mặt giả bộ thản nhiên mặc dù miệng nuốt phải ruồi của Hề phu nhân.
Cô không kìm được bật cười ha hả, bà mẹ chồng yêu quý, kịch hay còn ở phía sau.
Người một nhà
Giản Tư nhìn ánh sáng trắng xanh mờ ảo chui qua rèm cửa mỏng manh, cô tự cười châm biếm. Thật sự cô rất thiếu “lửa”, thiếu sự kiên nhẫn lạnh lùng nên có trong hoàn cảnh này. Hề Thành Hạo đã đi suốt đêm vẫn chưa thấy về có những lúc cô không chịu nổi suýt nữa gọi điện cho anh. Thật ra không cần hỏi cô cũng biết mọi việc sẽ diễn ra như thế nào: nhà họ Hề lại cãi nhau ỏm tỏi, đầu tiên ngài Chủ tịch và Hề phu nhân sẽ phân tích lý lẽ, rồi níu kéo giằng co, sau đó cậy mình già yếu để cuối cùng giả bộ phát bệnh phải đưa vào viện.
Cô nằm co mình trong chăn, nỗi hoảng hốt mỗi lúc một dâng lên. Mặc dù mấy trận giao tranh ngầm trước đây cô đều chiến thắng, nhưng những khi phải ở nhà một mình, cô vẫn lo sợ Hề Thành Hạo sẽ bị dao động bởi những lời nói thống thiết của bố mẹ, sau đó anh sẽ cảm thấy cuộc hôn nhân này là một gánh nặng. Tuy cho đến lúc này anh chưa từng một lần thừa nhận điều đó, nhưng cô sợ suy nghĩ này đã bắt đầu bén rễ trong tim anh.
Khi cuộc chiến bước vào thời điểm quyết định, Giản Tư thấu hiểu được một điều, thứ duy nhất cô có thể nương tựa… chỉ là tình yêu của Hề Thành Hạo mà thôi.
Giản Tư lặng lẽ nhìn mình trong gương. Lẽ ra hôm nay phải là một buổi sáng đầy phấn chấn với tin chiến thắng nhưng Giản Tư chỉ nhìn thấy một khuôn mặt trắng lợt tiều tụy. Khuôn mặt này chắc sẽ làm Hề Thành Hạo xót xa. Nghĩ đến điều này, Giản Tư thấy dễ chịu hơn. Nó phần nào khỏa lấp thứ cảm xúc bất an đột ngột dấy lên khiến suốt đêm qua cô sầu não và chìm trong cảm giác nguy hiểm.
Bàn tay dưới bàn của Kỷ Hằng càng lúc càng siết chặt, cô đã đoán đúng, anh đã đồng ý giúp bà bác Triệu Trạch với điều kiện, sau khi Giản Tư và Hề Thành Hạo chia tay, bà không được phép ngăn cản anh và Giản Tư đến với nhau. Anh biết mình thô bỉ. Từ lúc bắt đầu giao dịch bí mật này, mỗi lần gặp mặt, anh đều xấu hổ không dám nhìn vào mắt Hề Thành Hạo. Anh giống như một kẻ đáng thương phải bản rẻ linh hồn cho quỷ dữ, chút an ủi duy nhất anh có chính là những cử chỉ bộc lộ tình cảm kín đáo cùa Giản Tư lúc hai người ở bên nhau những cử chỉ này đã khiến anh hoàn toàn tin rằng: người cô yêu là anh, và cuộc hôn nhân của cô và Hề Thành Hạo chẳng qua chỉ là một âm mưu gian trá, một cuộc báo thù. Với sự can thiệp của người mẹ chồng lúc nào cũng chỉ muốn chia cắt bọn họ, Giản Tư và Thành Hạo chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Kỷ Hằng thậm chí còn xếp sẵn kế sách đối phó để Giản Tư không phải ngượng ngùng sau khi chia tay Hề Thành Hạo. Anh sẽ đưa Giản Tư rời đi, đến một nơi khác, hai người sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Anh sẽ khiến cô và cả anh quên đi quãng thời gian không vui vẻ này. Anh không giống Hề Thành Hạo, Hề Thành Hạo là người muốn gánh vác tất cả mọi trách nhiệm trên đời. Còn anh từ nhỏ đã sống tùy hứng, không có tinh thần trách nhiệm rồi. Anh là Trụ Vương mê muội Đắc Kỷ dẫn đến tai họa mất nước, còn Hề Thành Hạo là Vũ Hán lấy thiên hạ làm trọng.
“Đều là giả dối sao?” Anh lầm bầm hỏi Giản Tư mà dường như đang tự vấn chính mình.
Giản Tư mỉm cười châm biếm, cố ý mở to mắt kinh ngạc: “Chẳng lẽ những thứ anh làm cho tôi đều là thật lòng sao?” Anh đã tiếp cận cô theo ý Triệu Trạch, cố tình phá hoại tình cảm của cô và Hề Thành Hạo. Chẳng lẽ anh lừa gạt cô là vì thật lòng yêu cô, chuyện đó mới nực cười làm sao.
Hề Kỷ Hằng nhìn Giản Tư, cảm xúc hỗn độn va đập vào nhau làm đầu óc anh rối loạn, anh còn có thể nói gì đây? Bởi vì anh thật lòng muốn được ở bên cô, bởi vì anh cảm thấy hôn nhân giữa cô và Hề Thành Hạo là một sai lầm sớm muộn gì cũng phải sửa chữa? Liệu anh nói thế cô có tin không?
“Cô cố ý… làm như thế với tôi, cô muốn báo thù tôi sao?” Anh đột nhiên bật cười, thật chua chát, sao anh lại thông minh đột xuất nghĩ ra điều này chứ.
Giản Tư nghiêng đầu ngậm nghĩ: “Cũng không phải, kỳ thực tôi chỉ phối hợp diễn xuất thôi.” Kỷ Hằng sợ Giản Tư nhận ra sự run rẩy của mình, anh dùng một cánh tay ghì lên mặt bàn chống cằm để tỏ ra trấn tĩnh: “Tại sao cô lại nói ra điều này? Không nói ra, có lẽ cô vẫn còn lợi dụng tôi được đấy.” Lợi dụng… tại sao hai chữ này lại khiến anh đau lòng đến thế! Đúng vậy, cô đã lợi dụng anh, luôn là như thế!
“Gần đây bác anh đã không ra chỉ thị bảo anh tiếp cận tôi nữa đúng không?” Cô uống một ngụm, lưu luyến cảm giác từng giọt cà phê mịn màng lướt qua môi, vẻ mặt say sưa mới đáng yêu làm sao. Nó hoàn toàn đối lập với câu nói sắc hơn cả dao thốt ra khỏi miệng: “Đối với chúng tôi mà nói, anh đã hết giá trị rồi,