Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
đã đến lúc qua cầu rút ván.” “Chúng tôi…” Hề Kỷ Hằng thất thần, lúc này cô con dâu và bà mẹ chồng vốn không đội trời chung lại được gộp chung vào thành “Chúng tôi” Nhưng điều này… rất chính xác, trong cuộc chơi của Triệu Trạch và Giản Tư, anh chẳng qua chỉ là một kẻ xấu xa chuyên làm điều xằng bậy. Anh đã tưởng mình là nhân vật chính, sau một hồi loay hoay như kẻ mù sờ soạng tìm đường mới nhận ra mình chỉ là vai phụ phản diện.
Giản Tư cười, “Thật là sảng khoái! Trước đây anh làm bộ không quên được tình cảm với tôi, nhưng lại không dám làm những chuyện có lỗi với Thành Hạo, bộ dạng si tình đó làm tôi buồn nôn chết được. Tôi cũng không định vạch trần trước mặt anh đâu, cứ để anh nghĩ kĩ năng diễn xuất của mình rất tốt cũng chả sao. Có điều, Kỷ Hằng à…” Cô cười càng ngọt ngào hơn: “Không thất bại thì không tiến bộ được, anh nhìn tôi mà xem, tôi chính là một ví dụ điển hình.”
Lồng ngực Hề Kỷ Hằng sắp vỡ tung: “Được lắm! Cô tiến bộ nhanh lắm!” Anh chỉ có thể cười lạnh, mặc dù anh rất muốn bóp chặt cái cổ trắng ngần kia, hét lên với cô rằng, bộ dạng si tình làm cô buồn nôn chết được kia hoàn toàn là thật lòng! Sau khi dứt lời thì sẽ bóp chết cô luôn!
Anh nghiến răng nghiến lợi kiềm chế cơn phẫn uất, lạnh lùng hỏi: “Cô có tin chồng cô thật lòng với cô không?”
Giản Tư nhìn bức tranh trên cốc, rồi lại cầm lên chiếc cốc bị Hề Kỷ Hằng thờ ơ. Cô nối liền hai bức tranh lại, bộ dạng ngoan ngoãn hiền lành. Cô thấy cà phê quán này rất ngon, những chiếc cốc rất thú vị, thế là đủ. Còn những người đàn ông ngồi đối diện cô là ai – cũng có gì khác biệt? Hề Kỷ Hằng nhìn Giản Tư: “Cô cũng cảm thấy buồn nôn khi Thành Hạo đối xử tốt với cô hả?”
Giản Tư khẽ cong môi, hình như đang nghiêm túc suy nghĩ.
Móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói, Hề Kỷ Hằng chậm rãi nới lỏng ngón tay. Anh cũng cảm thấy buồn cười, anh đang bất bình thay cho ông anh họ sao? Trong khi lúc nào anh cũng muốn cắm sừng anh ta? “Thành Hạo thật lòng với cô. Cô có biết sau khi chuyện của Lữ Thanh bại lộ, về đến Hề gia anh ấy đã nói gì không?”
Giản Tư im lặng, Hề Thành Hạo nói gì không quan trọng, cô chỉ biết anh đã đem về nhà kẻ thù của cô, bắt cô tiếp nhận cái gọi là “Hòa giải”.
“Sở dĩ anh ấy đồng ý cho bác gái đến nhà là có điều kiện, anh ấy muốn hai bác không bao giờ được làm chuyện gì tổn hại đến cô nữa, anh ấy nói làm tổn hại đến cô chính là làm tổn hại đến anh ấy. Anh ấy còn muốn bác gái sau này không gặp mặt cô nữa, vì anh ấy biết rằng cô không muốn bác gái xuất hiện trong nhà mình. Thành Hạo nhượng bộ như thế, chỉ là để bố mẹ anh ấy không ra tay với cô nữa. Cô cũng nên biết, để nói ra những lời như thế với bố mẹ mình… là chuyện không dễ dàng gì với anh ấy.”
“Nhưng…” Giản Tư nghe xong cơ hồ rất hoài nghi, lông mày thanh tú khẽ co lại: “Cho dù đã đồng ý với điều kiện ấy, bố mẹ anh ta chắc chắn sẽ tha cho tôi ư?” Nếu Hề Thành Hạo cho rằng sau khi “Hòa giải” thì trời sẽ yên, biển sẽ lặng, vậy anh ta đúng là một tên ngốc nghếch nhất đời, đến cô cũng phải xem thường anh.
Hề Kỷ Hằng không nói gì, một Giản Tư như thế này rất xa lạ với anh. Hình như cô đã không còn tin tưởng vào tấm chân tình của bất cứ ai nữa rồi.
Đột nhiên anh cảm thấy rất mệt mỏi, cảm thấy kiệt sức trước những chuyện mình đã làm, anh phẩy tay cố sốc lại tinh thần, bực bội hừ một tiếng: “Cô muốn nghĩ thế nào cũng được, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, tình cảm Thành Hạo dành cho cô là thật, cô đừng chà đạp lên nó.” Giản Tư bật cười ha hả: “Tôi biết.” Cô gật đầu: “Năm năm trước tình cảm anh ta dành cho tôi còn thật hơn cơ.”
Hề Kỷ Hằng hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Giản Tư. Anh ngỡ ngàng, hoàn toàn không còn nói được một lời nào nữa.
Nhắc nhở
Trời mùa đông tối rất nhanh, chẳng mấy chốc đã ngả về chiều. Sau khi ra khỏi quán cà phê, Giản Tư cố ý đi dạo phố đến lúc sẩm tối mới về. Nhìn căn nhà chìm trong ráng chiều, ánh đèn hắt lên khung cửa sổ và chiếc ô tô Hề Thành Hạo đỗ tùy tiện trong sân, đột nhiên lòng cô dấy lên một cảm xúc bình yên ấm áp, tựa như cô thật sự thuộc về nơi này. Giản Tư co người lại, chợt thấy mình cô độc và lạnh lẽo, không biết là bởi cơn gió lạnh vừa lướt qua hay là bởi trí óc tỉnh táo mách bảo cô vĩnh viễn không bao giờ thực sự thuộc về người đàn ông chỉ đem đến cho cô sự ấm áp nhất thời.
Mặc dù đã về Gia Thiên làm việc, nhưng Hề Thành Hạo vẫn cố gắng chối từ những cuộc nhậu nhẹt không cần thiết. Trong một tuần, số lần anh về nhà ăn tối nhiều hơn cô nghĩ, nhưng vô dụng, anh đã trở về môi trường đó, thì không cần bố mẹ sắp đặt, chẳng sớm thì muộn anh cũng bị công việc cuốn lấy.
Đẩy cửa bước vào nhà, cô thấy Hề Thành Hạo mặc áo len mỏng đang đứng trong phòng nói gì đó với dì Lý, thấy cô trở về thì lập tức mỉm cười bước nhanh ra phòng khách: “Dạo phố về rồi hả em?” Anh nhìn hai tay trống không của Giản Tư, không dám chắc có phải cô thật sự vừa đi dạo phố không.
Giản Tư cởi áo khoác, cười buồn gật đầu: “Ngày trước thiếu tiền, lúc nào cũng thèm mua nhiều