Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
thứ. Giờ thì… lượn đi lượn lại cũng chẳng muốn mua gì.” Cô chớp chớp mắt, vẻ mặt rầu rĩ.
Chủ nhân cuộc gọi không đúng lúc này là Hề phu nhân, bà ta nhiệt tình nói muốn đem một ít rau sạch không phun thuốc trừ sâu mua trực tiếp ở nông trại ngoại ô đến cho vợ chồng cô. Sự can thiệp này vừa hay đụng tới nỗi đau mới trỗi dậy của Hề Thành Hạo.
“… Không cần đâu!” Giọng anh lạnh băng, “Không cần đâu! Không phải đã nói rõ rồi sao, sau này mẹ đừng có đến đây nữa!… Thôi không cần đâu!” Anh cúp máy, vứt di động kêu đánh “Cạch” một cái lên nóc tủ đầu giường, Giản Tư giật mình đánh thót. Cô mở mắt ra, thấy anh mặt mày giận dữ.
“Tư Tư.” Anh ôm chặt cô: “Anh đã nói, họ chỉ có thể bước vào ngôi nhà của chúng ta một lần duy nhất, anh biết em không muốn gặp họ”.
Giản Tư tựa lên ngực anh, cơ thể mềm nhũn, gật đầu. Mỗi khi anh hết lòng bảo vệ cô như thế này… tim cô lại đau đớn.
Hề phu nhân rõ ràng không bận tâm đến lời cự tuyệt của con trai, bà ta căn thời gian rất chuẩn, khoảng mười giờ sáng khi Hề Thành Hạo đã có mặt ở công ty, tài xế của bà mới xách đống túi đựng đủ loại rau đến trước cửa nhà cô. Giản Tư vịn tay vào lưng sofa, lạnh lùng quan sát tài xế và dì Lý bận bịu chuyển đồ vào nhà bếp.
Thực ra Hề phu nhân cũng dùng kế sách giống Giản Tư, đều muốn dồn đối phương vào chỗ không nhịn nổi, và biến mình trở thành “Người bị hại”.
Giản Tư nghe thấy di động của mình reo lên, cô tập trung lắng nghe một lúc, thì ra nó bị rơi trên ghế trong phòng ăn, cô đã đoán ra được là ai, nhìn dãy số thì quả nhiên không sai. Đương nhiên Hề phu nhân muốn ép cô vào đường cùng.
“Đã nhận được rau chưa?” Giọng nói của Triệu Trạch rất vui vẻ.
Giản Tư cười nhạt, biết rồi còn hỏi, chắc chắn trước khi gõ cửa tài xế đã gọi điện báo cáo với bà ta.
“Ta gọi điện cho con cũng không phải vì mấy chuyện vặt vãnh tủn mủn này đâu, con còn nhớ Duệ Duệ chứ?” Lúc nhắc tới Duệ Duệ, giọng bà vô cùng trìu mến, người không biết còn tưởng bà đang nói đến con gái mình.
Chương Duệ? Sao Giản Tư có thể quên được chứ, cô còn biết rõ mồn một Triệu Trạch muốn cô ta đóng vai gì.
“Bây giờ con trai có vợ thì quên mất mẹ già, không thèm về nhà thăm chúng ta, ta và Đồng Tiên có chuyện muốn nói cũng không thể chủ động gọi điện thoại cho nó mãi được. Hôm qua khi nghe giọng lạnh băng của nó, người làm mẹ đau lòng biết chừng nào.” Tiếng cười khô khốc của Triệu Trạch vọng vào tai Giản Tư, cô có thể hình dung rõ nét khuôn mặt lạnh lẽo khi nói những lời này của bà ta: “Đành phải để Duệ Duệ làm người trung gian chuyển lời vậy. Bây giờ con bé là thư kí của ta, cùng làm việc một tầng với Thành Hạo. Tư Tư này, không phải ta lắm lời đâu, ta chỉ muốn nhắc nhở con, dù người đàn ông có yêu người phụ nữ đến đâu, sau khi lấy về làm vợ thì sức hấp dẫn của cô ta tự nhiên sẽ giảm. Trưa nay Thành Hạo đã hẹn Duệ Duệ đi ăn cơm chung, có lẽ con không biết đâu nhỉ, gần đây hai đứa nó toàn ăn cơm trưa với nhau, ngay ở nhà hàng gần Gia Thiên đó, bàn số Sáu được đặt dài hạn rồi, cho dù Thành Hạo không có thời gian đến đó để ăn cùng Duệ Duệ, thì con bé có thể đi cùng đồng nghiệp, hóa đơn đều do Thành Hạo thanh toán.”
Giản Tư cũng cố ý cười thành tiếng: “Mẹ, mẹ thật tốt đã nhắc nhở con thế này.” Giọng cô ngọt ngào êm ái: “Thật ra con cũng không bận tâm đâu, đã dám lấy một người chồng nhiều tiền thì con cũng có khả năng chịu đựng chuyện này. Mẹ chính là một tấm gương tốt của con, không cần bận tâm bố con làm gì ở ngoài, chỉ cần ông chịu về nhà, chỉ cần mẹ vẫn là Hề phu nhân là được rồi, có phải không ạ?” Cô hỏi rất nghiêm túc, rất khiêm nhường.
Triệu Trạch nhất thời á khẩu, hình như không ngờ rằng Giản Tư cũng có lúc mồm mép đối đáp như thế này, bà cười khan một tiếng: “Rất đúng!” nói đoạn liền cúp máy.
Giản Tư bước vào nhà bếp, tên tài xế đó đã đi rồi, dì Lý đang bận rộn phân loại đống rau củ: “Không cần bỏ ra đâu, cứ để đó đi.” Cô dặn.
Dì Lý mồ hôi đầm đìa trên mặt, lấy làm khó hiểu nói: “Rau tươi lắm, để trong túi bóng rất nhanh hỏng.” Giản Tư cười cười: “Không sao đâu.” “Trưa nay tôi xào dưa chuột cho cô nhé nhìn này, quả dưa chuột này mới tươi ngon làm sao.” Dì Lý hớn hở nói.
“Không cần đâu, trưa nay cháu không muốn ăn cơm, cháu đi ngủ đây.” Nói đoạn cô quay người bước lên gác.
Giản Tư kéo lớp rèm cửa nặng trịch, phòng ngủ lập tức tối như một sơn động. Cô không ngốc đâu, nếu Triệu Trạch vừa “nhắc nhở” mà cô liền chạy đi thăm dò, chưa biết chừng Triệu Trạch đã thuê người theo dõi cô, dù sao Hề phu nhân ở nhà vừa rảnh rỗi lại lắm tiền mà. Nếu Giản Tư đi ngay tức khắc, Hề phu nhân lại chẳng đắc ý cười hằn thêm vài nếp nhăn sao? Cô không hiếu thảo đến mức đem lại nhiều niềm vui cho bà ta đến thế đâu.
Nằm trên chiếc giường rộng rãi thoải mái, dưới ánh đèn mờ mờ nhưng Giản Tư không buồn ngủ chút nào… Hề phu nhân đem cô ả Chương Duệ về, mục đích rõ ràng đến mức làm người ta phải nghi ngờ sao bà có thể nông cạn đến thế? Làm sao mà Hề Thành Hạo không nhìn ra được mưu đồ của bà chứ? Sao anh ta có thể chui vào cái bẫy hớ hênh ngay trước mắt này?
Có lẽ… anh