Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
h viện? Tiểu Mục, cô ấy… sao rồi? Dã Bình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nhìn thấy Trình Vũ Phi, anh ta đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn Tô Nhất Minh, ý là sao lại đem theo phụ nữ thế này? Tô Nhất Minh cười khổ sở.
Tiểu Mục đã được rửa ruột đang truyền dịch. Thuốc ngủ đã ngấm vào cơ thể, cô nằm bất động ngủ vùi, mặt trắng bệch giống như đóa nguyệt tế héo tàn, nhan sắc nhợt nhạt nhưng vẫn phảng phất nét thanh tú lúc còn trẻ.
Rất nhiều năm rồi … Nhiều năm rồi không gặp … bây giờ gặp lại trong tình huống như thế này đây.
Trái tim Tô Nhất Minh như bị ai bóp nghẹt, anh từ từ vươn tay ra, dường như muốn chạm vào mặt Tiểu Mục, nhưng nửa chừng bỗng thay đổi ý định, vuốt vuốt tóc cô. Lạc Dã Bình lo lắng nhìn Tô Nhất Minh, lại thận trọng nhìn Trình Vũ Phi, một người nằm đó vô tri vô giác, một người đứng đó bất động.
Trình Vũ Phi nhìn hai người muốn nói gì đó, bèn rời khỏi phòng bệnh đi tìm bác sĩ hỏi rõ bệnh tình.
Lục Dã Bình lúc này mới kể ngắn gọn cho Tô Nhất Minh sự tình. Tiểu Mục gần đây chiến tranh lạnh với chồng, hôm qua hai người cãi nhau to, anh chồng bế con bỏ đi, điện thoại cũng không liên lạc được. Nửa đêm Tiểu Mục càng nghĩ càng thấy bế tắc, nuốt hơn năm mươi viên thuốc ngủ, khóc thảm thiết gọi cho Lục Dã Bình, muốn anh chuyển lời với Tô Nhất Minh, nói là mình kiếp này nợ anh, hy vọng kiếp sau sẽ trả. Lục Dã Bình nghe có gì không ổn, lại không liên lạc được với người nhà Tiểu Mục, đành đêm hôm xông vào nhà cô.
“Lúc đó cô ấy vẫn còn tỉnh, nói với tôi là muốn gặp cậu. Tôi vội vàng đưa cô ấy đến bệnh viện gần nhất, bác sĩ nói tình hình vô cùng nghiêm trọng. Tôi mới gọi điện thoại cho cậu, để cậu có thể gặp cô ấy lần cuối cùng. Nhất Minh, sao cậu lại mang theo bác sĩ Trình thế? Chút nữa Tiểu Mục nhìn thấy lại kích động. Haizzz, cũng tại cậu cố chấp, nếu nghe tôi quay lại với Tiểu Mục, chắc giờ này con cậu đã có thể đi mua xì dầu rồi!” Lục Dã Bình thở dài thườn thượt.
Tô Nhất Minh đang định nói gì đó thì nghe thấy tiếng Trình Vũ Phi vang lên sau lưng, “Yên tâm đi, em đã hỏi bác sĩ rồi, chỉ uống hơn năm mươi viên thuốc ngủ thôi. Không chết được đâu.”
“Hơn năm mươi viên thuốc ngủ đấy! Vậy mà còn chỉ uống ư?” Lục Dã Bình kinh ngạc nhìn cô, “Còn chê ít à? Bác sĩ vừa rồi nói tình hình rất nguy kịch bất cứ lúc nào cũng có thể cưỡi hạc về Tây Thiên đấy!”
Bác sĩ Trình rõ ràng không cho là như vậy, “Bây giờ môi trường y tế không tốt, bác sĩ đều sợ cả, cứ nói bệnh tình nguy kịch trước đã, nhỡ khi có chuyện gì thì cũng không bị quy trách nhiệm. Uống thuốc an thần không thể chết được. Bệnh nhân của tôi uống cả mấy trăm viên mà có chết đâu. Rất nhiều bệnh nhân uống thuốc an thần để dọa người khác, để ép người thân phải làm theo những yêu cầu vô lý của họ.”
Tô Nhất Minh nghe những lời như thế thấy chẳng thuận tai chút nào, nên nghiêm giọng nói, “Vũ Phi! Sao em không có một chút cảm thông nào vậy? Tiểu Mục đã bất hạnh thế rồi, mà em còn nói như trách cô ấy thế…”
Trình Vũ Phi lặng lẽ nhìn Tô Nhất Minh rồi quay người bỏ đi. Lục Dã Bình đi theo giảng hòa, “Bác sĩ Trình, tất cả là do tôi không đúng, muộn thế này rồi mà còn gọi hai người ra đây. Cô giận ư?”
Trình Vũ Phi lắc đầu, “Không liên quan đến anh, tôi ghen thôi.”
Lục Dã Bình ngạc nhiên quan sát kĩ nét mặt cô, thận trọng cân nhắc lời nói, “Bác sĩ Trình, cô đừng hiểu lầm, thật ra Nhất Minh và Tiểu Mục chỉ là bạn bè bình thường. Người nhà cô ấy không có ở đây, xảy ra chuyện nên chúng ta đến giúp một tay thôi.”
Trình Vũ Phi từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt chua xót, “Bạn bè bình thường? Lúc ngủ Nhất Minh mấy lần gọi tên một người, có lần còn khóc trong mơ. Tôi trước đây đều nghe không rõ anh ấy gọi tên ai, hôm nay mới hiểu, anh ấy gọi Tiểu Mục.” Thật ra không phải chỉ trong lúc ngủ, có một lần đang lúc ân ái, anh đã gọi nhầm tên, rất rõ ràng, là Tiểu Mục.
Lục Dã Bình kinh ngạc há hốc miệng, lắp bắp vài câu chẳng liên quan rồi kiếm cớ chuồn êm. Tô Nhất Minh đang ngồi bên giường bệnh thẫn thờ nhìn Tiểu Mục, thình lình Lục Dã Bình kề sát tai anh nói nhỏ, “Tiêu rồi chiến hữu ạ, anh e là hôm nay đã hại chú em! Cô bác sĩ của chú có lẽ đã biết quan hệ giữa chú với Tiểu Mục rồi!”
Tô Nhất Minh ngây người ra, rồi lập tức lạnh lùng, “Chết tiệt, dưới mũi cậu có phải là miệng không đấy? Sao mỗi lần gây ra chuyện cứ bắt tôi chịu hậu quả vậy hả?”
Lục Dã Bình tuy là gã lưu manh, nhưng dù gì cũng lăn lộn trong đám người đức cao vọng trọng, bao nhiêu năm nay chưa từng thấy ai chửi mình ác mồm như vậy, cũng chưa bao giờ tức nghẹn họng đến vậy, trong thoáng chốc bỗng quên đi bản chất mình còn ác độc hơn, nghiến răng ken két nói, “Nhất Minh … còn đổ thừa cho tôi sao? Tôi chưa hề nhắc đến cái tên Tiểu Mục trước mặt cô ta, còn cậu … nói với tôi là chẳng còn tình cảm với Tiểu Mục nữa, không còn tình cảm thì còn gọi tên người ta làm gì? Lại còn gọi lúc mơ ngủ nữa chứ! Người ta nghe cả rồi đấy!”
Cái gì? Tô Nhất Minh thất sắc, anh nhìn Tiểu Mục đang say giấc, kéo Lục Dã Bình ra khỏi phòng bệnh, “Nói bậy. Tuyệt đối không thể nào. Chắc chắn là cậu đã để lộ