Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
ái bác sĩ quả là rường cột, cười nhăn nhở hôn Trình Vũ Phi một cái, “Em xem, khán giả đều phản ánh không đủ lửa kìa, không bằng trong phim. Có cần anh thổi cho cháy to lên không?” Trình vũ Phi đỏ mặt, cảm thấy con người này mặt dày hết thuốc chữa, ngượng ngùng thoát khỏi vòng tay anh, bê thức ăn đi ra khỏi bếp.
Nhóm bác sĩ đang chơi bài tố, thế trận đang lúc cao trào, mặt mũi ai cũng căng thẳng. Tô Nhất Minh nghe một người kêu lên: “Chính cao! Chặt phó cao của cậu nhé!”
“Chính cao là cái gì?” Tô Nhất Minh nhỏ giọng hỏi Trình Vũ Phi.
“Chính cao là trưởng khoa, phó cao là phó khoa. Đối với bác sĩ bọn em thì trưởng khoa là lớn nhất…cho nên đặt con K là chính cao, con J là phó cao.” Trình Vũ Phi mỉm cười trả lời.
“…” Rường cột mà! Sáng kiến mà! Tô Nhất Minh chép miệng.
Sau vô số lần cảm khái của Tô Nhất Minh, buổi hội họp hôm nay cũng đến hồi kết thúc. Lúc này các bác sĩ nhà ta mới vào chủ đề chính, mới lộ mặt nham hiểm nhìn Tô Nhất Minh.
“Em rể, anh thấy anh với chú thật có duyên, người đẹp trai giống anh đây chẳng nhiều, chắc chắn khiến người ta ghen ghét đúng không? Đồng thời cũng không tránh khỏi ong vòng bướm lượn. Nhức đầu lắm! Cái này anh rất hiểu…Khổ tâm lắm, khổ tâm lắm. Nhưng chú không được động lòng trước những mê hoặc đó đấy! Không được có lỗi với em gái, không được phụ lòng tin của anh đấy nhé!” Sư huynh Ngô vỗ vỗ vai anh, nói lời gan ruột.
“…” Tô Nhất Minh nghĩ: “Anh chỉ được cái to con thôi, đâu đẹp trai bằng tôi”.
“Anh rể ơi, em kể cho anh nghe một câu chuyện có thật nhé. Trước đây từng có một bác sĩ tòm tem với một bệnh nhân nữ. Người phụ nữ đó như điên như dại bắt anh chàng bác sĩ đó phải ly hôn, mấy lần uống thuốc tự tử, nhưng cũng may là cứu được kịp thời. Nhưng cô ta vẫn không từ bỏ ý định, lại một lần nữa uống thuốc độc, lần này lúc đưa đến bệnh viện thì đúng ngay ca trực của vợ bác sĩ đó. Sau đó cứu không được nên chết rồi…Cho nên tuyệt đối không được đắc tội với bác sĩ…Muốn bắt nạt bác sĩ thì phải lường trước hậu quả…” Bác sĩ Tiểu Hà kể chuyện hù dọa người không thua kém Trình Vũ Phi chút nào.
“…” Tô Nhất Minh đưa tay quệt mồ hôi.
“Yên tâm đi, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng, nhiều nhất là bọn tôi nhân lúc anh bệnh sẽ kê thêm mấy loại thuốc dẫn đến ED…hí hí…” Y tá Giang Tiểu Tây tuy nhìn bề ngoài nghịch ngợm đáng yêu nhưng lại nói toàn nói những lời độc địa, chẳng có chút hình tượng dịu dàng của thiên thần áo trắng cả.
“ED?” Tô Nhất Minh lần này bị dọa chết khiếp.
“ED là viết tắt của Emergency Department khoa cấp cứu đó. Ý cô ấy là sẽ kê một số loại thuốc cấp cứu. Ừm…Tiểu Tây, em lại ho rồi đấy. Cẩn thận coi chừng bệnh suyễn lại tái phát, lần trước có biết là làm mọi người sợ thế nào không? Gần đây có phải em không uống thuốc theo toa không?”
Trình Vũ Phi sắc mặt ôn nhu nhưng giọng nói đầy quyền uy của một nhà chuyên môn.
… Tô Nhất Minh cuối cùng cũng tống tiễn nhóm bác sĩ rường cột như tống tiễn một loại đại dịch ra khỏi nhà, thận trọng quay đầu sang nói, “Vũ Phi, đồng nghiệp của em thật thú vị…cứ y như người nhà của em.”
Trình Vũ Phi cười nhạt, “Bác sĩ đều có chút biến thái, em được xem là bình thường nhất đấy. Yên tâm đi. Bọn họ chỉ nói cho sướng miệng thôi. Đa số bác sĩ đều được giáo dục tốt, sống và làm việc theo pháp luật.”
“Nhưng…câu chuyện đó là thật chứ?”
“Chỉ là tin đồn thôi, tam sao thất bản. Không chừng cái người thứ ba đó chưa đến được bệnh viện thì đã chết rồi.”
“Trên đời này…lại có chuyện độc ác như thế sao…có thể kê… thuốc của khoa cấp cứu?” Tô Nhất Minh vô cùng thận trọng hỏi.
“Làm gì có thuốc làm người ta phải đến ED? Nhiều nhất cũng chỉ là bị tác dụng phụ mà thôi. Tất cả thuốc đều có tác dụng phụ.”
“Thế không phải là càng khuất tất, càng nguy hiểm sao?” Tô Nhất Minh kinh hãi.
“Chỉ có bệnh nhân mạn tính mới phải uống loại thuốc này lâu dài. Anh có bị bệnh mạn tính gì đâu?”
“Không có, tuyệt đối không…”
“Vậy anh sợ gì chứ?”
“..Thế…có cách nào mà trong chốc lát khiến cho người ta phải đi cấp cứu không?”
“Có, anh muốn làm gì? Nhất Minh, anh bị người ta ăn hiếp nên muốn báo thù à? Anh đừng có mà làm bậy.”
“Cách gì?” Tô Nhất Minh mắt sáng lên.
“Thiến!”
“…” Tô Nhất Minh im bặt.
Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (2)
Lúc điện thoại reo, Tô Nhất Minh đang ngủ say. Anh mắt nhắm mắt mở làu bàu câu gì đó rồi lại chui vào trong chăn tiếp tục nằm mơ. Nhưng anh ngủ chẳng ngon giấc, trong mơ có ai đó cứ gọi anh liên tục. Mở mắt ra anh nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Trình Vũ Phi, mơ mơ màng màng tưởng bở, “Cưng muốn anh hả?”
“Điện thoại. Tìm anh đó.” Trình Vũ Phi nhìn đồng hồ mới hai giờ đêm, bỗng thấy xót xa, Tô Nhất Minh mấy ngày nay công việc bù đầu. Hôm nay mới đi ngủ sớm được một chút.
“Nhất Minh cậu đến đây mau! Tiểu Mục xảy ra chuyện rồi! Bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện! Bác sĩ nói nguy kịch lắm rồi!” Giọng nói sốt ruột, gấp gáp của Lục Dã Bình vang lên trong điện thoại.
Tô Nhất Minh bừng tỉnh, “Bện