Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.

ra.”
“Vớ vẩn! Cậu bậy ra cả một đống, còn đổ thừa của người khác à?” Lục Dã Bình cuối cùng cũng trở về với bản chất thật của mình.
“…” Tô Nhất Minh tức xì khói, thoáng thấy Trình Vũ Phi cầm bịch thuốc đi vào phòng Tiểu Mục, trong đầu bỗng nhớ đến lời bác sĩ Tiểu Hà kể câu chuyện khủng bố người thứ ba uống thuốc tự tử, lại gặp ngay phải người thứ hai là bác sĩ đang trực ban, tự dưng thấy lạnh sống lưng.
“Vũ Phi… để anh để anh, em về nghỉ đi, đừng để mệt quá sinh bệnh đấy.” Tô Nhất Minh đi nhanh hơn một bước, giằng lấy bịch thuốc trên tay cô.
Trình Vũ Phi ngẩn ra rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo. “Em vừa đề nghị bác sĩ cho thêm ít thuốc. Giới bác sĩ thật nhỏ bé, vừa nãy trò chuyện mới phát hiện ra em đã từng gặp bác sĩ đó trong một lớp học nghiệp vụ nào đó. Anh ta hứa sẽ chăm sóc đặc biệt cho Tiểu Mục …”
Đề nghị bác sĩ kê thêm thuốc? Tô Nhất Minh lo sợ gật gật đầu, lo liệu Trình Vũ Phi xong, bèn cầm bịch thuốc âm thầm đến phòng khám. Bác sĩ trực là đàn ông, chiếc mũ bác sĩ đội lệch khiến anh ta nhìn không lương thiện cho lắm.
Tô Nhất Minh ngọt ngào, Bác sĩ… Tôi là người nhà của Viên Mục. Bác sĩ vừa kê thêm một số thuốc cho cô ấy phải không ạ? Những thuốc đó có tác dụng gì?"
Vị bác sĩ nọ thờ ơ liếc nhìn anh một cái, “Tác dụng? Tất nhiên là có tác dụng, nhưng không thể nói rõ cho anh được! Đem truyền cho bệnh nhân là được rồi!”
Tô Nhất Minh cố kiềm chế, nở nụ cười lấy lòng, “Vậy… có tác dụng phụ không ạ?”
“Tác dụng phụ? Có chứ! Đã là thuốc thì có ba phần độc, thuốc nào cũng có tác dụng phụ hết. Uống nước nhiều quá còn bị chướng bụng mà chết cơ mà!”
“Thế… có thể không dùng được không?” Tô Nhất Minh trong lòng rủa thầm tay bác sĩ này trăm lần.
“Được, tất nhiên là được. Anh qua đây kí tên vào, nhỡ có người kiện anh rắp tâm mưu sát thì có bằng chứng rõ ràng đây.”
“…” Tô Nhất Minh thất thểu đi ra ngoài, trong lòng nghĩ, bác sĩ đáng ghét! Nói toẹt ra là thuốc này không uống không được sao?
Vừa bước ra khỏi cửa thì anh thấy Trình Vũ Phi đang đứng ngoài hành lang. Cô cười mà như không cười, nhìn thấy anh bèn giơ tay ra dí dí vào mũi anh.
“Em làm gì vậy? Thoắt ẩn thoắt hiện.” Tô Nhất Minh có tật giật mình nên, công kích trước.
“Chậc chậc… trên mũi có gì thế? Toàn là bụi.” Trình Vũ Phi ra vẻ quan chăm chú quan sát ngón tay mình, nở nụ cười vui mừng trên nỗi đau của người khác.
Tô Nhất Minh hiểu cô đang chế diễu mình vừa bị người khác làm cho mất mặt, nên chỉ ậm ừ, tỏ ra vô cũng tức tối.
Nhưng Trình Vũ Phi vẫn tiếp tục giọng điệu cợt nhả, “Thật ra mấy thứ thuốc mà bác sĩ kê thêm chẳng có tác dụng gì lớn, chỉ là thêm nước để chất độc nhanh chóng thải ra qua đường tiểu. So với uống nước thì chẳng khác biệt là bao.”
“Thế… anh có thể trực tiếp cho cô ấy uống được không? Như vậy an toàn hơn.” Tô Nhất Minh mắt sáng rỡ.
“Được chứ! Có điều em lo là sẽ có người kiện anh rắp tâm mưu sát! Tiểu Mục bây giờ đầu óc lơ mơ, cho cô ấy uống có thể sẽ bị sặc, dẫn đến viêm phổi, thậm chí tắt thở mà chết… “
“…” Tô Nhất Minh tức nghẹn họng, hồi lâu mới rít qua kẽ răng, “Bác sĩ các người thật đáng ghét! Sao không nói thẳng ngay từ đầu!”
Trình Vũ Phi nhấn nhá, “Ừm. Tâm trạng của người nhà em có thể hiểu được. Vì sốt ruột lo lắng lại không thể làm được gì nên thường vô duyên vô cớ nổi nóng với bác sĩ.”
“…” Người nhà? Chết rồi, những lời vừa nãy mình nói với vị bác sĩ nọ đã bị nghe thấy hết? Tô Nhất Minh thông minh im bặt, ngoan ngoãn chạy đi lấy thuốc.
Trời dần dần sáng hẳn. Trình Vũ Phi nhìn đồng hồ rồi nhìn hai người đàn ông cáo từ, “Em phải đi làm rồi. Tiểu Mục sẽ chóng tỉnh lại thôi, vậy là không sao rồi. Nếu như không tỉnh, hai anh phải báo cho em biết đấy, em sẽ sắp xếp để cô ấy chuyển viện làm xét nghiệm máu.”
Tô Nhất Minh tần ngẩn, “Để anh đưa em về.”
Trình Vũ Phi cười nhạt, “Anh cứ ở lại chăm sóc cô ấy đi. Đợi cô ấy khỏe thì nên đưa đến bác sĩ tâm lý, có lẽ là bị trầm cảm. Mùa xuân bệnh thần kinh rất hay phát tác, rất nhiều người tự tử. Còn bị lên cơn điên nữa…”
Tô Nhất Minh cảm thấy trong lời của vị bác sĩ nhân dân này luôn có gai nhọn, những lời nói đầy thuật ngữ chuyên môn của cô nghe rất kín kẽ, nhưng không hiểu sao sự khó chịu cứ trào lên, ứ nghẹn nơi lồng ngực, “Tiểu Mục không bị thần kinh, chỉ là nhất thời cảm thấy bế tắc. Chồng cô ấy là đàn ông mà sao lại đối xử với người phụ nữ của mình như vậy chứ.”
“Tinh thần nhất thời mất cân bằng, đó cũng là một phạm trù của bệnh thần kinh. Không cãi vã nhau thì không phải vợ chồng, con đã có thể đi mua xì dầu rồi mà còn cảm tính như vậy. Nhất Minh, mấy tuổi anh biết mua xì dầu? Em còn nhớ lúc nhỏ lần đầu tiên đi mua xì dầu, về nhà phát hiện một lớp dòi trăng trắng lúc nhúc phía trên… bị mẹ mắng cho một trận.”
Mua xì dầu? Chết rồi những lời ba hoa của Lục Dã Bình khi ấy cũng bị cô ấy nghe thấy rồi. Tô Nhất Minh đằng hắng mấy tiếng, rồi mở cửa xe, “Vũ Phi… thực ra anh cùng Tiểu Mục đã không còn quan hệ gì nữa. Dù gì đi nữa, bọn anh cũng từng ở bên nhau, lần này cô ấy gặp khó khăn, anh…”
Trình Vũ Phi th


Polly po-cket