Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
ờ ơ gật đầu, “Em hiểu mà. Tình cũ khó quên, nếu là em… cũng sẽ không bỏ mặc được.”
Tô Nhất Minh lập tức nhớ đến bác sĩ khoa ngoại trong câu chuyện lần trước, một nỗi chua xót dâng trào trong lòng, nghẹn ứ nơi lồng ngực cơ hồ không thể thốt lên lời. Hồi lâu mới hậm hực bước lên xe, “Vũ Phi, anh phát hiện em có lúc thật đáng ghét!”
Trình Vũ Phi chầm chậm quay người đi về phía cổng bệnh viện, “Đúng vậy. Em cũng có lúc thấy mình thật đáng ghét. Em hy vọng mình cũng có thể giống những người phụ nữ khác, có thể bù lu bù loa ghen tuông. Hoặc là, giống như một số phụ nữ tỉnh bơ như không, thoải mái với người đàn ông của mình, đồng thời cũng thoải mái với chính mình. Nhưng em lại không làm được, em luôn khó coi như vậy đấy! Đây thực sự là nỗi đau khổ lớn nhất trên đời.”
Tô Nhất Minh thần người ra, lúc sực tỉnh đuổi theo cô thì chỉ còn nhìn thấy bóng của cô đã bước lên một chiếc taxi. Anh quay về phòng cấp cứu, ngồi trước cửa châm một điếu thuốc. Chuyện đã qua như sương khói, lờn vờn bay về rồi lại nhanh chóng bị gió thổi đi.
Lục Dã Bình chạy như bay đến tìm anh, “Nhất Minh! Tiểu Mục tỉnh rồi, tôi gọi bác sĩ đến khám rồi, bác sĩ nói đã qua cơn nguy kịch rồi! Cô ấy muốn gặp cậu…”
Tô Nhất Minh dập tắt điếu thuốc, dụi dụi đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, “Tôi vừa nhớ lại chuyện trước đây giữa tôi và Tiểu Mục. Hơn một năm sướng khổ có nhau, tưởng là khắc cốt ghi tâm, vậy mà có nhiều chi tiết tôi đã không còn nhớ rõ nữa. Nhiều năm rồi không gặp cô ấy, bây giờ… chi bằng thôi vậy. Cậu nói với cô ấy một tiếng, chuyện đã qua rồi, hãy sống tốt với thực tại. Cậu cũng liên hệ với người nhà cô ấy đi, cô ấy khỏe lại có lẽ phải đi khám bác sĩ tâm lý. Bây giờ xã hội cạnh tranh khốc liệt, con người đều rất yếu đuối, đừng để mắc bệnh trầm cảm, giống như Trương Quốc Vinh thì khổ…”
Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (3)
Rời khỏi bệnh viện, Tô Nhất Minh đi thẳng đến công ty. Vẫn còn sớm, tòa nhà vắng vẻ, lác đác chỉ có vài người, Tô Nhất Minh vào ăn sáng ở quán cà phê tầng dưới. Anh là người tôn sùng chủ nghĩa đơn giản, lại vô cũng bận rộn nên ăn uống rất xuề xòa. Trước đây hầu như sáng nào anh cũng ghé quán này ăn bữa sáng đạm bạc, nếu anh dậy đủ sớm và cần ăn sáng. Nhưng từ khi Trình Vũ Phi đến ở cùng, rất lâu rồi anh không ghé quán. Bác sĩ rất coi trọng bữa sáng, cũng rất dụng công, nên sáng nào anh cũng được ăn rất thịnh soạn.
Trong quán đang xay cà phê, mùi thơm tỏa ra khắp quán, còn thơm hơn cả cà phê trong tách của mình. Tô Nhất Minh nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, những lấn cấn trong lòng cũng được hóa giải, Trình Vũ Phi đang ghen, đến tên ngốc cũng nhận ra. Anh cảm thấy cô đang chuyện bé xé ra to, nhưng dù gì mình cũng là đàn ông, không giống chồng của Tiểu Mục, có bực tức thế nào cũng không thể đối xử tệ bạc với người phụ nữ của mình. Hơn nữa… sống với nhau thời gian dài, anh đã quen với sự có mặt của cô, không thể vì sự hiểu lầm bé xíu này mà đánh mất cô.
Tô Nhất Minh cầm điện thoại lên gọi cho Trình Vũ Phi. Nhưng cô không nghe máy. Bận rộn suốt cả ngày, anh vừa ngơi tay là lại gọi cho Trình Vũ Phi, lúc đầu cô không nghe máy, sau đó thì dứt khoát tắt máy. Tô Nhất Minh rối bời, anh biết Trình Vũ Phi đang tức giận, nhưng anh không hiểu nổi sao cô lại giận như vậy.
Thở một hơi dài thượt, anh bảo thư ký đi mua quà, rồi về nhà.
Giang Tiểu Tây? Tô Nhất Minh cảnh giác tai dựng đứng lên, cái tên này nghe quen quen, nhưng lại không nhớ ra là ai. Là đàn ông? Theo lý mà nói bác sĩ khoa ngoại trong câu chuyện kia không thể nào có cái tên ảo lả như thế được.
“Là bệnh nhân của em à? Bệnh viện này thật chẳng có tình người, bắt em thức trắng mấy đêm liền làm việc không về nhà ư? Vi phạm luật lao động, công ty tư nhân của anh mà còn không dám đối xử với nhân viên như vậy. Phải kiện thôi!”
Trình Vũ Phi nhìn anh như người ngoài hành tinh hồi lâu rồi mới nói, “Em tình nguyện mà. Anh còn việc gì không? Không còn thì em vào phòng chăm sóc đặc biết đây.”
Tô Nhất Minh lấy chiếc điện thoại của cô ra, “Cưng à, điện thoại của em để quên ở nhà, hết pin rồi. Đúng là đểnh đoảng. Anh đã sạc pin giúp em rồi. Ấy… Giang Tiểu Tây có phải anh ta lái … BMW?” Chẳng lẽ Giang Tiểu Tây lại là anh chàng bệnh nhân đẹp trai đi chiếc BMW đó sao?
“Tiểu Tây không có xe… Ấy? Cô ấy [1'> gọi cho em này! Cô ấy lại gọi điện thoại cho em đấy… đều do em không tốt…” Trình Vũ Phi lầm bầm một mình, nước mắt rơi lã chã.
[1'> Trong tiếng Trung ngôi thứ ba phát âm giống nhau cho nên Tô Nhất Minh thì nghĩ là “anh ta”, còn Trình Vũ Phi lại gọi là “cô ấy”.
“…” Tô Nhất Minh cảm thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng không dám nói gì nữa, tay chân lóng ngóng nhặt bó gấu bông đáng yêu lên, đưa cho Trình Vũ Phi.
Trình Vũ Phi đưa tay đón lấy những chú gấu bông đáng yêu, nước mắt càng tuôn nhiều hơn, Tô Nhất Minh rối như tơ vò, không hiểu sao một người lúc nào cũng mạnh mẽ kiên cường như cô lúc này lại yếu đuối đến vậy, mà hình như lại không phải là vì mình.
Trình Vũ Phi