Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
đón taxi đến thẳng bệnh viện, vô cùng đau khổ. Tô Nhất Minh trong mơ đã mấy lần gọi tên Tiêu Mục, trước đây cô không hiểu hai chữ đó có nghĩa gì, nhưng giờ cô đã biết Tiểu Mục là một người phụ nữ đã kết hôn nhưng vẫn còn vương vấn tình cũ với Tô Nhất Minh. Điều này làm cô tức giận, và nghi ngờ luôn cả Tô Nhất Minh. Nhưng rốt cuộc cô vẫn là người lí trí, không muốn mình biến thành nhân vật nữ chính yếu đuối trong các bộ Phim tình cảm sướt mướt, chỉ vì một chút hiểu lầm mà đòi sống đòi chết. Cô muốn bình tĩnh lại trước đã, buổi tổi nghe Tô Nhất Minh giải thích sau.
Nhưng tin dữ hơn đang chờ đợi cô. Lúc cô đi ngang qua phòng chăm sóc đặc biệt thì phát hiện ra tất cả cốt cán của khoa mình đều ở đó. Có bệnh nhân đặc biệt ư? Cô cảm thấy kỳ lạ, cô thấy sư huynh Ngô Chấn Phong cũng ở trong đó bèn hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.
Sư huynh rõ ràng do dự một lát rồi mới nói với giọng trĩu nặng, “Sư muội, bệnh suyễn của Tiểu Tây phát tác, nặng lắm, đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt rồi. Hôm qua bọn anh gọi cho em nhiều lắm nhưng em không nghe máy.”
Trình Vũ Phi lục tung túi xách, không tìm thấy điện thoại, cõ lẽ đã để ở nhà Tô Nhất Minh rồi. Giang Tiểu Tây bị suyễn, hơn nữa đã bắt đầu trở nặng, điều này cô biết. “Điện thoại bỏ quên ở nhà rồi… em vào xem sao.” Cô vừa nói vừa bước vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng bị Ngô Chấn Phong giữ lại.
“Sư muội, bệnh của Tiểu Tây, lần này rất nặng, lại đưa vào hơi trễ, có lúc tim ngưng đập, đã thông ống thở cho cô ấy. Em… phải chuẩn bị trước tâm lý đó.”
“…” Trình Vũ Phi bàng hoàng xông vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhìn thấy bệnh nhân nữ đang phải thở bằng máy. Là Tiểu Tây ư? Cô nhìn bảng tên treo ở đầu giường mà không tin nổi vào mắt mình, chính là cô ấy! Hoàn toàn không nhận ra hình dáng thường ngày của cô ấy nữa. Cô ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, mắt nhắm nghiền, mặt phù lên như quả bóng.
Trình Vũ Phi đưa tay nhè nhẹ bẹo má Tiểu Tây, chẳng khác gì vo một cục tuyết, một tiếng nói văng vẳng từ xa vọng đến, “Sao lại ra nông nỗi nây? Tại sao da lại phù hết lên thế này?” Tiểu Tây sẽ chết ư? Nỗi hoảng loạn và sợ hãi trào dâng, có cái gì đó mằn mặn ươn ướt đang lăn dài trên má.
“Vũ Phi, bình tĩnh lại đi. Tiểu Tây lần này bệnh phát tác vô cũng nghiêm trọng, khí tràn lồng ngực, đã cho đặt nội khí quản, những vấn đề khác đều đã xử lý xong, cũng đã thông khí quản, sau khi tiêm một liều thuốc an thần đã ngủ được một chút. Vấn đề trước mắt là cơn co thắt đường thở vẫn chưa được loại trừ, áp suất đường thở quả cao.”
Với nỗ lực của tất cả các đồng nghiệp, bệnh tình của Tiểu Tây đã chuyển biến tốt. Trình Vũ Phi đã chăm sóc cô một ngày một đêm, không biết bao lần rơi nước mắt cùng với các đồng nghiệp nữ, bây giờ đang cẩn thận giúp Tiểu Tây bài trừ bóng khí dưới da. Trên thân thể trẻ trung mơn mởn của Tiểu Tây hằn lên vô số vết dao rạch, đó là những vết mổ nhỏ mà các bác sĩ ngoại khoa lồng ngực đã làm để giúp bài trừ những bóng khí dưới da. Những bóng khí dưới da quá nhiều sẽ chèn tĩnh mạch cổ hoặc động mạch chính dẫn đến tử vong.
Ngô Chấn Phong bước đến, “Vũ Phi, em về nhà nghỉ ngơi đi. Tình hình của Tiểu Tây nếu muốn hoàn toàn thoát khỏi cơn nguy kịch thì phải đợi vài ngày nữa mới biết. Em không phải mình đồng da sắt, đến lúc đó ngã quỵ thì biết làm sao. Lúc đó mọi người lại phải cấp cứu cho em, chắc mệt lả. Nhưng, nếu sư muội ngất đi chắc chắn sẽ có rất nhiều bác sĩ nam giành làm hô hấp nhân tạo cho em lắm đây.”
“…” Trình Vũ Phi cuối cùng cũng phì cười, nhưng lại không muốn rời khỏi, “Em ở đây với cô ấy thêm chút nữa. Hôm nay Nhất Minh đã đến đưa điện thoại, em lại để quên điện thoại ở nhà… Nếu em sớm nghe điện thoại có lẽ Tiểu Tây đã không đến nông nỗi này. Sư huynh … em thấy rất hổ thẹn.”
Ngô Chấn Phong lắc đầu, “Vũ Phi, người có bệnh đều là bệnh nhân. Là bác sĩ thì lúc nào cũng phải giữ bình tĩnh. Em đừng để tình cảm lấn át, không có lợi cho việc xử lý những phát sinh đột xuất của bệnh. Tiểu Tây vừa phát bệnh đã ra ngoài gọi taxi đến bệnh viện rồi, nếu em nghe điện thoại đến đón cô ấy thì có khi còn trễ hơn, không chừng người cũng đã chẳng còn. Chúng ta đều biết, bệnh suyễn của Tiểu Tây rất dễ dẫn đến tử vong, trước đây cũng đã từng phát. Bệnh của Tiểu Tây không liên quan gì đến em. Nếu em vì tình cảm sâu nặng với cô ấy mà ở lại đây anh có thể hiểu được, nhưng nếu để trừng phạt mình thì… anh cảm thấy thật ngu ngốc. Sư muội của anh trước nay không phải là người ngu ngốc mà, đúng không?”
Trình Vụ Phi thay đổi suy nghĩ nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên đối diện với Tô Nhất Minh thế nào, nên đành sang phòng trực ngủ một giấc.
Ngày thứ bảy … Tô Nhất Minh đếm thời gian cảm thấy mình giống như một oán phụ bị nhốt trong cung cấm. Trình Vũ Phi đã mấy ngày không về nhà. Anh đã dò hỏi rõ ràng Giang Tiểu Tây không phải là đàn ông, mà là một y tá rất thân với Trình Vũ Phi, hình như cô ấy đã đến nhà anh một lần. Nhưng anh chắc rằng nguyên do không phải chỉ vì cô bé ấy bị bệnh. Cẩn thận kiểm điểm biểu hiện của mình, anh đoán có lẽ anh đã có hành vi có lỗi với Trình Vũ Phi,