Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2994 lượt.
ịt trong tay, ngoảnh đầu nhìn tôi, lông mày hơi cau lại.
“Em không đói lắm.” Tôi trả lại miếng thịt cho anh, đợi đến khi tôi đói không chịu nổi rồi tính sau.
Mục Huyền nhận lấy, trầm mặc nhìn tôi. Dịch Phố Thành ở sau lưng anh từ tốn mở miệng: “Người đẹp à... chắc đói bụng lắm rồi phải không?” Tôi trừng mắt nhìn hắn rồi cất giọng dịu dàng với Mục Huyền: “Chúng ta có thể đi được rồi.”
Nào ngờ Mục Huyền bế tôi, đặt tôi ngồi lên đùi anh. Ánh mắt anh sáng ngời, ẩn hiện ý cười: “Trước đây em cũng kén ăn như vậy?”
Thế này mà gọi là kén ăn? Tôi lắc đầu: “Khi nào đói em sẽ ăn sau.”
Mục Huyền một tay ôm chặt eo tôi, bàn tay còn lại cầm miếng thịt sống đưa đến trước miệng tôi. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai tôi: “Nghe lời, ăn đi!”
Nghe câu nói của anh, toàn thân tôi chấn động, tôi lập tức quay đầu nhìn anh.
Nghe lời, Hoa Dao.
Nghe lời, sau này hãy đeo mạng che mặt.
Nghe lời, cho tôi.
.....
Có lẽ Mục Huyền không ý thức được, anh nói chuyện với tôi bằng ngữ khí trước đây. Đó là giọng điệu nghe qua có vẻ ôn hòa nhưng trên thực tế rất gia trưởng. Anh luôn cất giọng bình thản: Nghe lời, hãy làm theo lời tôi, để tôi xử lý... Mỗi lần tôi nhất quyết không chịu nghe theo, anh lại nói: “Hoa Dao, tôi sẽ đợi cho đến khi em cam tâm tình nguyện.”
Tôi ngây người ngắm gương mặt tuấn tú của anh, trong lòng đột nhiên chua xót vô ngần, nước mắt dâng tràn khóe mi.
Tôi nhận miếng thịt từ tay anh, cúi đầu cắn một miếng. Nhưng cổ họng của tôi tắc nghẹn, trong miệng toàn vị đắng. Ngoài mùi máu tanh lan tỏa trong miệng, tôi không còn cảm giác nào khác. Viền mắt tôi ngân ngấn nước, nhưng cảm nhận thấy ánh mắt sắc bén của anh không rời khỏi mặt tôi, tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong.
Mới cắn vài miếng, miếng thịt ở trong tay bị Mục Huyền đoạt mất. Anh cúi đầu dùng miệng của anh chặn miệng tôi. Bàn tay đang đặt ở eo tôi càng siết chặt hơn. Tôi bị anh hôn đến mức thở không ra hơi, nước mắt cuối cùng cũng chảy xuống gò má.
Đến khi toàn thân tôi mềm nhũn, Mục Huyền mới buông người tôi. Đôi mắt đen của anh trở nên u ám vô cùng.
“Nhìn thấy người phụ nữ của tôi khóc lóc bất lực...” Anh nói chậm rãi: “Tôi thật sự muốn đánh bản thân một trận.”
Tôi hoàn toàn đờ đẫn.
Trước đây Mục Huyền luôn cho rằng, để người phụ nữ của mình buồn rầu rơi lệ, đó là biểu hiện vô dụng của đàn ông. Vì vậy mỗi lần thấy tôi khóc, anh đều nôn nóng, sau đó nhẫn nại hôn tôi, dỗ dành tôi.
Bây giờ anh vẫn không thay đổi? Trong lòng tôi vừa ngọt ngào vừa xót xa, tôi cất giọng nghẹn ngào: “Em không khóc nữa.”
Mục Huyền không đáp lời, anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi.
“Trước đây, chúng ta nhất định rất yêu nhau.” Anh đột nhiên nói.
Tôi giật mình: “Tại sao?”
Mục Huyền nhìn tôi, đôi mắt đen sâu hun hút.
“Nếu không, tôi đã chẳng đau lòng như vậy.”
Nước mắt tôi lập tức lại trào ra như thác lũ.
Vậy mà, tôi nói thầm trong lòng, anh không biết đâu, chúng ta chưa bao giờ nói một tiếng yêu với đối phương.
Tôi vùi mặt vào ngực anh. Mục Huyền cũng không mở miệng, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Một lúc sau, thấy tôi hoàn toàn khôi phục tâm trạng bình tĩnh, anh mới lên tiếng.
“Bắt em ăn thịt sống, em khó chịu như vậy sao?” Anh thì thầm bên tai tôi, ẩn hiện ý cười: “Khóc như một con mèo.”
Mục Huyền vừa dứt lời, Dịch Phố Thành liền bật cười ha hả, phảng phất hắn không thể nhịn lâu hơn.
Tôi rất xấu hổ, định lên tiếng giải thích, nhưng Dịch Phố Thành đã tắt nụ cười, cất giọng lười nhác: “Tiểu Huyền, tôi dạy anh một chiêu, để tránh tình trạng chúng ta ở đây bao nhiêu ngày, cô ấy khóc bấy nhiêu ngày.”
Tôi và Mục Huyền đều quay sang Dịch Phố Thành. Hắn đứng dậy, bẻ vài cành cây ở bên cạnh ném xuống đất.
Sau đó, Dịch Phố Thành cầm một cành cây nhỏ, hai tay xoay tròn trên một cành cây khô chứa đầy lá.
Hắn đang dùng gỗ đánh lửa...
Dịch Phố Thành không hổ danh có sức chiến đấu cấp S, cành cây nhỏ trong tay hắn chuyển động cực nhanh, tôi không nhìn rõ mà chỉ nghe thấy tiếng động. Trong khi đó, Dịch Phố Thành không hề tốn sức lực, hắn còn ngoảnh đầu nói với Mục Huyền: “Chỉ có người lính xuất thân bình dân, mười mấy tuổi đã bị ném đến hành tinh hoang sơ để khai quật như tôi mới biết kỹ thuật dùng gỗ đánh lửa.”
Mục Huyền theo dõi động tác của hắn bằng ánh mắt hứng thú, anh gật đầu: “Quả thực tôi không biết. Hạm đội của tôi đều dùng thiết bị đánh lửa tự động.”
Tôi vốn đang mải mê theo dõi Dịch Phố Thành, đột nhiên cảm thấy điều gì đó không đúng. Sống lưng tôi lạnh toát, tôi căng thẳng quan sát vẻ mặt của bọn họ.
Đúng như tôi dự đoán, Dịch Phố Thành đột ngột dừng tay, hắn ngẩng đầu nhìn chúng tôi bằng ánh mắt sắc bén: “Có phải tôi vừa nói, tôi là người lính?”
Sắc mặt Mục Huyền cũng nặng nề. Anh gật đầu với Dịch Phố Thành, sau đó nhìn tôi: “Trước đây... tôi cũng là quân nhân?”
Toàn thân tôi cứng đờ. Bởi vì Dịch Phố Thành ở bên cạnh, tôi không tiết lộ cho Mục Huyền biết thân phận của anh, sợ kích thích hồi ức của hắn. Hơn nữa, chúng tôi ở trong tình huống nguy hiểm, thời gian cấp bách, Mục Huyền