Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ô không thể nào dùng sự thông minh và tài trí để bù đắp được.
Nhưng, trước mặt bọn họ, Đại Đổng đã thừa nhận cô là bạn gái của cậu, quan hệ của họ càng thân mật, lại càng có thể chứng minh sự khẳng định của Đại Đổng đối với cô, có niềm tin đó cổ vũ, Chu Lạc mới có dũng khí để tranh đấu.
Rất nhanh chóng, Chu Lạc phát hiện ra, đây vẫn thật sự là một trận đấu đầy gian khổ.
Chớp mắt một cái đã tới giờ ăn tối, Phan Đông luôn miệng nói sẽ chiêu đãi, bảo Chu Lạc quyết định xem nên đi ăn ở đâu, bởi vì cô là khách, bọn họ là chủ.
Chu Lạc còn chưa quyết định xong, một tiếng cười của Phan Lan đã thay đổi hướng đi, “Cần gì phải đi đâu ăn chứ, đồ ăn bên ngoài vừa không vệ sinh lại không hợp khẩu vị, chi bằng về nhà đi, để em vào bếp cho”.
Hai người đàn ông không có ý kiến gì, ngược lại có đồ ăn là tốt rồi, về nhà lại thoải mái hơn nhiều. Chu Lạc nhớ lại bữa ăn cùng ăn với Đại Đổng ở quán cà phê hôm đó, nhớ rõ hương vị cũng rất được, cũng gật đầu đồng ý. Hơn nữa, cô còn có chút ý đồ riêng tư nho nhỏ, muốn xem xem “nhà” trong lời nói của Phan Lan rốt cuộc là nhà của ai.






Đến nơi, Chu Lạc lại cảm thấy băn khoăn, nơi về lại thật sự là nhà của họ.
Đó là một căn nhà gồm năm phòng và ba sảnh, ba người bọn họ, mỗi người một phòng ngủ, Đại Đổng và Phan Lan mỗi người có một thư phòng riêng, Phan Đông lại chiếm hữu phòng xem phim - nghe nói sở thích của anh ta là xem các bộ phim hoạt hình khác nhau.
Vừa bước vào trong nhà, Phan Lan đã tiếp đón cô với tư cách là một chủ nhà, lấy dép lê, rót nước, hướng dẫn vị trí nhà vệ sinh, chăm sóc cô một cách tận tình chu đáo.
Còn về các việc trong nhà bếp sau đó, càng không có chỗ để Chu Lạc nhúng tay vào, huống hồ cô vốn dĩ cũng không biết nấu ăn, nhiệm vụ của cô là ngồi xem “Quái vật Shrek 2” cùng với Phan Đông, Đại Đổng với tài nấu ăn nghe nói là rất siêu đẳng đã bị Phan Lan lôi vào phòng bếp hỗ trợ.
Chu Lạc như ngồi trên tấm thảm gai, không lâu sau lấy lý do là đã xem bộ phim này rồi, tìm cơ hội cũng đi vào trong phòng bếp, chỉ thấy hai người Phan Lan và Đại Đổng, một người nhặt rau, một người rửa rau, một người nhào bột, một người đun nước, phối hợp rất ăn ý. Chu Lạc phải vận dụng tinh thần như đang đứng báo cáo trước hàng nghìn người mới có thể tìm được thời cơ nhúng tay vào.
Chân tay được nhàn rỗi nhưng đầu óc lại không hề nhàn rỗi. Chu Lạc bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, dường như bắt đầu từ lần gặp gỡ đầu tiên với Đại Đổng, bản thân mình chưa từng làm được một việc gì đáng để khoe khoang cả. Phương diện mà cô tự cảm thấy tương đối đắc ý, hoàn toàn không có cơ hội để thể hiện trước mặt cậu, vậy thì, rốt cuộc cậu thích cô ở điểm gì?
Sắc đẹp của cô? Không thể nào, ngoại hình của Phan Lan cũng không thua kém cô, hơn nữa còn trẻ hơn cô, thêm vào đó, Đại Đổng cũng không thể nào lấy vợ chỉ vì ngoại hình. Sự trưởng thành của cô? Đó càng không phải là lý do, bởi vì sau khi cô quen Đại Đổng, đều làm những chuyện ngốc nghếch đến nỗi không dám quay đầu lại nhìn với ngoại hình là một cô gái trưởng thành như đâm xe, thổ lộ, khóc lóc... Sự thông minh của cô? Ừm, đến giờ vẫn chưa có căn cứ để chứng minh với Đại Đổng về điều đó.
Còn cả buổi tối hôm nay nữa, đầu óc cô mụ mị không biết tự lượng sức, lại chạy vào nhà bếp để lộ sở đoản của mình, vội vội vàng vàng chứng minh rằng ngay cả đến công việc nhà, cô cũng không biết làm.
Vậy thi Đại Đổng, rốt cuộc đã thích cô ở điểm nào? Nếu không thích, vậy tại sao lại đồng ý với lời thổ lộ của cô, thương hại cô ư?
Lẽ nào cậu không biết rằng, cho dù là một cô gái muộn chồng, cũng có lòng tự trọng của mình, hu hu, cô không cần người ta thương hại...
Suy nghĩ về mọi chuyện, đặc biệt là những chuyện cực kỳ buồn bực, vô cùng bối rối, thời gian thường luôn trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc, bữa tối đã chuẩn bị xong, Đại Đổng đích thân vào thư phòng gọi cô ra ăn cơm.
“Ôi, đây là tạp chí lần trước Đông Tử để lại đây, không ngờ em cũng thích.” Cảm giác được ánh mắt đang nhìn mình của Đại Đổng có chút khác lạ, Chu Lạc vội vàng nhìn vào cuốn tạp chí trong tay đã được cô chăm chú nhìn từ rất lâu.
Trời ạ! Cô muốn đập đầu vào tường, đừng ai ngăn cản cô!
Hóa ra thứ mà cô tiện tay rút bừa trên giá sách xuống, hiện giờ đang giả vờ chăm chú nghiên cứu, lại là cuốn tạp chí “Khỏe và đẹp”. Điều này cũng không vấn đề gì, vấn đề nằm ở chỗ trang ảnh màu mà cô vừa lật ra, lại in hình một thanh niên nam to khỏe với những bắp thịt cuồn cuộn, lại chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp bằng chất vải co giãn. Điều này cũng có thể cho qua được, nhưng dòng chữ tiêu đề màu đen to tướng ấy lại vô cùng bắt mắt, nội dung là: Cần luyện tập như thế nào mới khiến phái mạnh duy trì được nhịp độ yêu lâu hơn!
“Ờ, à ờ, em vừa mới lấy ra.” Chu Lạc ném tờ tạp chí đó ra giống như vừa sờ vào một vật gì đó gây bỏng tay. Cuốn tạp chí đáng thương ấy dường như không can tâm khi bị cô vứt bỏ, trang giấy mỏng manh đó lại dính vào tay cô lưu luyến một lát - tay cô đã ra mồ hôi, lời nói dối không cần kiểm chứ